Sau khi đã đến điểm hẹn, Thang Lực đậu xe bên ngoài quán cà phê. Quán cà phê này có một bức tường ốp kính toàn bộ, mặc dù từ bên ngoài nhìn vào không thấy rõ ràng tình hình bên trong, nhưng cũng có thể mơ hồ nhận thấy rằng trong khoảng thời gian này lượng khách đến quán không quá đông. Dù quán có phục vụ các món ăn nhẹ, nhưng có lẽ nhiều người vẫn sẽ chọn về nhà ăn cơm hoặc đến nhà hàng ăn tối hơn.
Hai người liền nhanh chóng bước vào, bọn họ chào hỏi nhân viên ở cửa và thông báo là vào để tìm người. Sau đó, bọn họ lên cầu thang lên tầng hai. Tầng hai có một khu vực riêng biệt, bọn họ cố tình đến muộn hơn mười mấy phút so với giờ hẹn để có cơ hội xem ai là người đến đây đợi gặp Hứa Tĩnh.
“Anh ta sẽ không cho chúng ta leo cây chứ?” Hạ Ninh lo lắng hỏi Thang Lực khi họ đang đi lên cầu thang, vì bọn họ không biết rõ diện mạo và thân phận của đối phương. Nếu đối phương cố tình cho bọn họ leo cây và bỏ chạy, thì bọn họ cũng sẽ không thể làm gì được, khi mà con mồi đã gần như mắc câu, nhưng cuối cùng lại bị tuột mất, thì điều này chắc chắn sẽ rất đáng tiếc.
Thang Lực suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: “Cho chúng ta leo cây chứng tỏ anh ta có tội, còn nếu thừa nhận thì tức là sự thật.”
Hạ Ninh suy nghĩ kĩ thì thấy câu nói này cũng khá có lý. Nếu người này thật sự có mối quan hệ với Hứa Tĩnh và Trang Văn Bân, và còn có liên quan đến chuyện tiền bạc vẫn chưa giải quyết được, thì điều quan trọng nhất đối với anh ta là đòi lại tiền, chứ không phải bỏ chạy nếu thấy không phải là Hứa Tĩnh. Trừ khi anh ta đã làm ra chuyện gì đó mà nếu bị phát hiện thì hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn việc mất 200 ngàn tệ.
Nghĩ vậy, Hạ Ninh cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
Khi đến tầng hai, khu vực ngồi riêng biệt nằm ở phía trong sát tường, khu này có vẻ yên tĩnh hơn so với những bàn ngoài trời. Tầng hai vốn cũng không có nhiều người, chỉ khoảng hai ba bàn, phần lớn là những người ngồi một mình hoặc hai người ngồi uống nước, đọc sách hoặc chơi điện thoại. Có hai bàn có khách, một là một đôi nam nữ trẻ đang trò chuyện, có vẻ như là một cặp đang hẹn hò, còn bàn kia là một người đàn ông, độ tuổi có vẻ gần bằng Thang Lực. Anh ta hơi cúi người về phía trước, hai tay nắm lại, mười ngón tay đan vào nhau, trên khuôn mặt không có biểu cảm gì, nhưng toàn bộ cơ thể trông rất căng thẳng. Duy chỉ có hai chân dưới gầm bàn là không ngừng rung với tốc độ nhanh, để lộ rõ ràng sự lo lắng và hồi hộp trong lòng anh ta. - bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT