Edit: Đan
“Sáu rưỡi chiều là đã về đến nhà rồi.” Quý Hoài trả lời.
“Vậy tối nay anh ăn gì vậy? Gọi cơm ngoài hay là vẫn ăn với hai người kia đấy?” Cô tìm chủ đề để nói chuyện, hôm nay cô tan ca hơi muộn, lúc về nhà đã ăn cơm rồi.
“Điền Thiều ở lại tăng ca, anh đặt đồ ăn ngoài cùng Hà Thần Tường.” Quý Hoài vươn tay vòng qua đỉnh đầu Tống Tuyền, ôm lấy cô, sau đó nghịch ngợm mái tóc của cô: “Em tan ca lúc mấy giờ?”
“Bận đến mức phải chín giờ tối mới bắt đầu đi về, dạo này bệnh viện bận lắm, thiếu người ấy, Trương Khiết lại xin nghỉ thai sản, y tá mới đến cũng không nhiều cho lắm, mấy ngày tiếp theo chắc là sẽ còn tan muộn hơn nữa.” Tống Tuyền đặt cuốn sách của anh sang một bên, sau đó cô vươn tay đặt lên hàng lông mày nhíu chặt của cô, giúp anh day day thư giãn, nửa đùa nửa thật: “Anh làm cái gì mà lúc nào cũng cau mày vậy? Không sợ sẽ có mất nếp nhăn dài ngoằng à?”
“Anh là đàn ông thì sợ gì mấy cái đó chứ?” Quý Hoài chẳng hề bận tâm đến chuyện này.
“Cứ như ông cụ non ấy.” Cô lại mỉm cười, nói.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT