"Hóa ra cháu lo lắng về chuyện này." Mạnh Nam mỉm cười, nét mặt hiền hòa: "Chú nhớ cháu thì sẽ đến thăm cháu, cháu nhớ chú thì cứ nói với chú. Nghề của chú tự do, tiệm bánh có thể mở ở bất cứ đâu."
Tô Vân Tư không có ý muốn anh chuyển tiệm, dù sao đây cũng không phải chuyện nhỏ. Mọi người xung quanh đều biết tiếng tăm của tiệm bánh Phương Nam ở ngõ Lê Hoa, nhưng đến thành phố khác thì chưa chắc, hơn nữa còn nhiều việc phải làm thêm, rất phiền phức.
Nhưng Mạnh Nam nói vậy, cậu không thể nói là không vui.
Cậu được yêu thương.
Mạnh Nam chưa từng nói, nhưng mọi việc đều chứng minh điều đó.
Tô Vân Tư tựa vào lòng Mạnh Nam một lúc, rồi cầm chìa khóa, khoác áo đồng phục, khóa cửa ra ngoài. Mùi bột giặt thoang thoảng trên cổ áo, Tô Vân Tư đã tắm rửa sạch sẽ, về phòng ngủ phụ nằm xuống.
Vết thương trên tay cậu đã đóng vảy, trên trán chỉ còn một miếng băng gạc nhỏ, vết bầm trên mặt đã mờ đi nhiều. Vừa nãy trong tiệm ánh sáng yếu, các bạn học đều không nhận ra.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play