Những đàn chim nhạn bay về phương Nam trong mùa thu xếp thành hình chữ nhân, sải cánh qua bầu trời xanh thẳm. Sông Hán uốn lượn trên mặt đất, chảy xiết không ngừng.
Đất trời Kinh Châu đã bước vào mùa đông. Ba người nhà họ Ứng mặc áo bông mới dày ấm, bước đi trên lớp tuyết mỏng đầu mùa đông, hướng về ngọn núi nhỏ gần nhà. Nghĩa mẫu bế A Chức, còn Ứng Tiểu Mãn xách theo một hộp đồ lễ.
“Thất Lang đâu rồi?” Nghĩa mẫu vừa đi vừa ngoái đầu lại, lo lắng nói: “Sao vẫn chưa thấy người nữa? Thanh niên từ kinh thành tới, đừng để lạc trong ngọn núi nhỏ xíu này chứ.”
“Thất Lang đang hâm rượu.” Ứng Tiểu Mãn vừa nghĩ đến đã không nhịn được cười, “Con bảo huynh ấy để con nhóm lửa, huynh ấy chỉ cần hâm rượu là được. Nhưng huynh ấy nhất quyết nói cha đang nhìn từ trên trời xuống, lần đầu tới mộ cúng rượu, mọi thứ đều phải tự tay làm thì mới thể hiện được lòng thành, thành tâm thì mới linh nghiệm. Con đã phải dạy huynh ấy cả buổi sáng cách nhóm lửa.”
Nghĩa mẫu nghe vậy gật gù tán thành: “Thành tâm thì linh nghiệm, đúng là như vậy. Thất Lang rất thành tâm với cha con.”
Ứng Tiểu Mãn nheo mắt cười, đôi mắt cong cong như trăng khuyết.
Nghĩa phụ vốn là người cố chấp. Việc lên mộ hôm nay có lẽ trong lòng Thất Lang cũng ít nhiều có chút bất an, lo rằng liệu ban đêm ông ấy có hiện về trong giấc mơ của nàng, bảo nàng tiếp tục tìm Yến gia để báo thù hay không…
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT