“……” Nhạn Nhị Lang há miệng hai lần, bị nhét vào hai miếng thịt hầm, đành ngậm miệng nhai.
“Tại sao ngươi nghĩ bám riết không buông sẽ có tác dụng với ta? Ngươi càng bám, ta càng khó chịu.” Ứng Tiểu Mãn nói.
Nhạn Nhị Lang khó nhọc nhai nhuyễn thịt dê rồi nuốt ực xuống cổ họng, cuối cùng cũng có cơ hội lên tiếng giải thích: “Chính vì nàng ghét ta. Ta tự biết ấn tượng ban đầu của mình không tốt nên phải nghĩ đủ mọi cách để bù đắp, để nàng thấy được tấm lòng của ta—”
Ứng Tiểu Mãn lại nhét thêm một muỗng canh thịt, “Vô ích thôi. Thứ nhất, ta đã có Thất Lang. Thứ hai, ta không thích kiểu người như ngươi.”
Nhạn Nhị Lang ừng ực uống canh, không nói được lời nào, chỉ biết liên tục ra hiệu.
“Ngươi muốn hỏi ta không thích ngươi ở điểm nào à?” Ứng Tiểu Mãn suy nghĩ một chút, rồi hỏi lại: “Thật ra ta cũng muốn hỏi, ngươi thích ta ở điểm nào? Chỉ vì ta xinh đẹp sao? Nhưng các tiểu nương tử xinh đẹp sau này đều sẽ già đi.”
Lần này, Nhạn Nhị Lang đã rút kinh nghiệm. Hắn uống hết canh thật nhanh, tranh thủ cơ hội, nói liền một mạch tỏ rõ lòng mình: “Không phải chỉ vì dung mạo của nàng. Kinh thành chưa bao giờ thiếu các tiểu nương tử xinh đẹp, ta cũng không phải loại người chỉ nhìn bề ngoài. Lời ta nói trước mặt lão nương nương rằng nàng là ‘chất phác tự nhiên, mộc mạc không tô vẽ’ chính là lời từ tận đáy lòng. Tiểu Mãn, ta yêu sự chân thành và giản dị của nàng.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play