“Biết sơ, biết sơ thôi.” Kỳ Cảnh Hằng nói: “Trước mặt Tiếu thống lĩnh cũng không dám múa rìu qua mắt thợ.”
Một phó tướng của Tiếu Đằng Vân lên tiếng: “Nếu biết múa rìu qua mắt thợ, sao còn nói lời gây khó chịu.”
“Làm càn.” Tiếu Đằng Vân mắng phó tướng kia.
Phó tướng kia lập tức chắp tay với Kỳ Cảnh Hằng, không vui nói một câu “Đắc tội”.
Tiếu Đằng Vân không còn vẻ mặt lạnh lẽo như ban nãy nữa mà quay sang cười nói: “Là do thuộc hạ không biết lựa lời, tuy Công chúa là nữ lưu, nhưng mỗi ngày đều ở cạnh nhị công tử Tần gia, chắc Tần nhị công tử biết khá nhiều chuyện trong quân, nói với Công chúa không ít chuyện, Công chúa biết cũng không có gì kỳ lạ.”
Tiếu Đằng Vân còn đang bực mình, đến đây uống rượu bị hơi rượu xông lên não, còn bị Kỳ Cảnh Hằng đâm như thế nên không lựa lời ở ngay trước mặt mọi người. Văn thần ở đây từ trước đến giờ đều xem trọng lễ nghĩa, nghe vậy thì sắc mặt lập tức sa sầm, có người thiện chí muốn lên tiếng nhắc nhở.
Nhưng Tần Tranh còn nhanh hơn tất cả mọi người ở đây, hắn ta lạnh lùng nói với Tiếu Đằng Vân: “Tiếu thống lĩnh đúng là một nam nhân tốt, trên lôi đài thì thua đến mức mất hết cả mặt mũi, xuống lôi đài lại tỏ vẻ trước một nữ tử yếu đuối, đúng là oai phong.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play