Lần này hắn ta làm việc rất nhanh chóng dứt khoát, nhìn qua thì tâm trạng khá tốt.
"Sau khi Hằng Quận vương bị bắt uống thuốc thì không khác gì người tàn phế, đến cắn lưỡi tự vẫn hắn ta cũng không làm được." Tần Tranh nói với Lý Trạm: "Nhưng cái mồm của hắn ta cũng chẳng phế theo đâu, nói không ngừng nghỉ, không phải sợ bị hắn ta nghe ra được gì, ta còn muốn cãi lại với hắn ta mấy câu nữa đây này."
Bây giờ Tần Tranh đã biết chuyện giữa Lý Trạm và Kỷ Khinh Chu, vốn hắn ta rất ngạc nhiên, nhưng sau một chuyến đến biệt uyển kia, ngồi trên xe ngựa còn bị xóc lên xóc xuống, bao nhiêu sự kinh ngạc đã bị sự xóc nảy đó làm cho biến mắt luôn. Lại thêm gặp mặt với Hằng Quận vương, sự chú ý của hắn ta cũng bị dời sang chuyện khác.
"Chuyện này còn phải cảm ơn Công chúa Lương quốc rồi." Lý Trạm nói.
"Đùa chứ. . . mấy ngày nay ta phải đi dạo phố mua đồ ăn uống với nàng ta, chân mệt đến mức gầy tong gầy teo đây, nàng ta trả mối ân tình này cho chúng ta cũng là điều nên làm." Tần Tranh không thèm để ý nói.
Lý Trạm không yên lòng liếc về phía Tần Tranh, lại không nói gì nữa.
Tần Tranh thấy vẻ mặt hắn không được đúng lắm, hỏi: "Vương gia làm sao vậy? Đừng nói là xảy ra chuyện gì rồi đấy chứ ?"
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT