Anh Huy các, nội điện.
Kỷ Khinh Chu lấy khăn bọc khối băng nhỏ bên trong, nhẹ nhàng dán lên sống mũi của Lý Trạm, chườm đá cho hắn.
Cuối cùng máu mũi của Lý Trạm cũng dừng chảy, nhưng sắc mặt hắn lại rất khó coi, hình như có hơi khó chịu, lại cộng thêm vài phần xấu hổ. Tần Tranh đứng bên cạnh, vẻ mặt hóng hớt, hắn ta không sợ lớn chuyện, đương nhiên vẫn còn đang đắm chìm trong hiểu lầm vừa nãy, còn chưa cảm thấy thỏa mãn.
Cái nết Tần Tranh từ trước tới giờ đều như thế, mặc kệ chân tướng câu chuyện thế nào, hắn ta cứ hóng hớt trước rồi tính tiếp.
Lý Trạm nhìn thoáng qua nét mặt hắn ta là biết trong lòng hắn ta đang suy nghĩ lung tung cái gì, hắn nhìn Tần Tranh, ra hiệu cho hắn ta đừng ăn nói lung tung. Tần Tranh cười khì, đôi mắt đảo qua đảo lại giữa Lý Trạm và Kỷ Khinh Chu, cũng không biết trong lòng hắn ta đang suy nghĩ chuyện gì không thể nói ra được.
“Không cần gọi thái y thật sao?” Kỷ Khinh Chu hỏi.
“Không cần.” Lý Trạm nhíu mày, nhìn về phía Kỷ Khinh Chu lần nữa.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT