“Là Vương gia... căn dặn sao?" Kỷ Khinh Chu run giọng hỏi.
“Hả?" Tần Tranh ngẩn ra, lúc này mới thoáng nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Kỷ Khinh Chu.
Tần Tranh đột nhiên tỉnh táo lại, một tay hắn ta bịt lỗ tai Kỷ Khinh Chu, một tay đẩy người đi ra ngoài, đợi sau khi ra khỏi con ngõ nhỏ, không còn nghe thấy giọng nói kia nữa, hắn ta mới mỉm cười làm lành nói: "Ta quên mất ngươi nhát gan... Xin lỗi..."
Kỷ Khinh Chu hít sâu một hơi quay đầu lại nhìn thoáng về phía Thận Hình ty.
Tần Tranh ôm lấy bả vai y, vừa dẫn y đi về phía trước vừa nói: “Vừa nãy ta trêu ngươi như thế, ngươi cũng đừng cáo trạng với Vương gia... Nếu lúc trở về ngươi bị hù dọa, ta lại bị mắng nữa.”
Suy nghĩ của Kỷ Khinh Chu có chút rối loạn nên y không hề nghe ra ý ở ngoài lời của Tần Tranh, chỉ nhíu mày hỏi: “Bọn họ sẽ thẩm vấn Đồ Đại Hữu như vậy sao?"
“Đồ Đại Hữu đã khai rồi, còn thẩm vấn cái gì nữa?" Tần Tranh nói.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play