Cả người Kỷ Khinh Chu nóng bừng, y đứng yên tại chỗ, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Y cảm thấy gần đây bản thân trở nên vô cùng ngốc nghếch, khổ nhục kế rõ ràng như thế mà không nhìn ra được.
Thảo nào người ta đều nói một lần mang thai ngốc ba năm…
Kỷ Khinh Chu vừa nghĩ tới mấy chữ “mang thai” này đã lập tức cảm thấy hơi khó chịu, gương mặt y vốn đỏ lên vì phơi nắng giờ lại càng đỏ hơn. Da y vốn dĩ thuộc dạng trắng nõn, chỉ cần trên mặt hơi ửng đỏ là đã dễ dàng thấy được, y đứng đó, rất khó để người ta không chú ý tới.
Đôi mắt Lý Trạm nhìn chằm gương mặt Kỷ Khinh Chu một lát, thấy thiếu niên mặc hồng bào bị mồ hôi đổ ra làm ướt cả người, hắn nhỏ giọng nói: “Đi tắm rửa thay bộ đồ khác đi.”
“Tạ Vương gia quan tâm, không cần phiền phức thế đâu.” Trì Châu tưởng Lý Trạm đang nói chuyện với mình, vội vàng đáp lời. Khó khăn lắm hắn ta mới quỳ lâu tới giờ, nếu lại ra ngoài đổi một bộ đồ khác vậy không phải thành công dã tràng rồi sao?
Vốn Trì Châu còn nghĩ phải quỳ tới sau giờ ngọ, nhưng không ngờ Vương gia thương tình, chưa tới một canh giờ đã cho hắn ta đứng dậy, còn quan tâm bảo hắn ta đi tắm rửa thay đồ… Trong lòng Trì Châu cảm thấy được an ủi nhiều, thầm nghĩ bình thường nhìn Vương gia lạnh lùng nhưng thực ra vẫn khá quan tâm tới thuộc hạ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT