Vốn dĩ cậu ấm kia còn đang nhăm nhe “dạy dỗ” Kỷ Khinh Chu, không ngờ rằng mình lại bất cẩn ngã sấp mặt như chó cạp đất, răng cửa bị va đập rụng một cái, môi cũng bị hàm răng dập cho chảy máu, mồm miệng be bét máu trông chật vật vô cùng.
Bị ngã như vậy thành ra mấy suy nghĩ vớ vẩn lúc nãy của hắn ta cũng đã biến mất chẳng còn sót lại chút gì, chỉ biết giơ tay bụm miệng đau đến độ rên ư ử, một tay khác thì chỉ vào Kỷ Khinh Chu, định tính sổ với Kỷ Khinh Chu.
Người hầu đứng bên cạnh thấy thế bèn vội vàng tiến lên kiểm tra vết thương của hắn ta, nhưng lúc này hắn ta đang cực kỳ cáu kỉnh, chẳng ngờ lại bất chấp cả việc mình bị thương, nhặt roi ngựa cầm chặt trong tay, ý bảo người hầu cùng xông lên dạy dỗ Kỷ Khinh Chu.
Hắn ta lớn bằng này tuổi đầu rồi mà chưa bao giờ phải chịu thiệt đến mức này, kiểu gì hôm nay cũng phải đòi lại cho huề cả làng.
“Đánh nó cho ta!” Cậu ấm kia bụm miệng, nói lúng ba lúng búng.
Kỷ Khinh Chu vô thức bước lùi về sau, bấy giờ mới cảm thấy một bàn tay của Lý Trạm còn đang để hờ sau lưng mình. Thấy người hầu sắp xông lại gần song Lý Trạm lại không hề hoảng hốt chút nào, hắn với tay ôm lấy Kỷ Khinh Chu bước lùi ra sau một bước, che chở y đằng sau mình, một tay khác đặt lên tên người hầu đang xông tới, kéo rồi đẩy một cái khiến đối phương mất thăng bằng, trượt ngã về phía sau và đâm vào một tên người hầu khác. Cả hai ngã chồng lên nhau, đồng thời khiến cậu ấm vừa đứng vững lại bị xô đẩy và ngã xuống đất một lần nữa.
Mọi người đứng quanh hóng chuyện hiếm khi nhìn thấy cảnh tượng như thế này, lập tức cười vang.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play