Từ sau khi vào cung, Kỷ Khinh Chu vẫn luôn mặc quần áo của nội thị nên không có cơ hội mặc quần áo khác.
Nhưng hôm nay xuất cung đến Giáo Phường ty thì không thể cứ mặc bộ đồ cho nội thị được, như thế thì không ra thể thống gì cho lắm.
Cũng may tháng trước sau khi được phát bổng lộc, Đồ Đại Hữu có sai người làm cho y một bộ quần áo mới, hôm nay Kỷ Khinh Chu bèn lấy ra để mặc vào. Bộ quần áo đó là một bộ quần áo trắng tinh, viền của quần áo được may một đường may bằng chỉ vàng mỏng, nhìn thì có vẻ rất bình thường nhưng khi mặc ở trên người Kỷ Khinh Chu thì lại trở nên rạng rỡ hơn, khiến cho thiếu niên ấy có thêm mấy phần ung dung nho nhã của văn nhân.
"Ầy!" Sau khi Tần Tranh nhìn thấy Kỷ Khinh Chu, hai mắt sáng lên mở miệng nói: "Ngươi mặc bộ quần áo này đến Giáo Phường ty là phải cẩn thận đấy."
"Tại sao?" Kỷ Khinh Chu không hiểu lắm, vẻ mặt mù mờ hỏi lại.
Tần Tranh nói: "Nhưng mà bảo ngươi thay bộ quần áo khác cũng chẳng khá gì hơn, với cái khuôn mặt này của ngươi thì chỉ cần đứng ở trong Giáo Phường ty thôi là các công tử và cô nương ở đó kém sắc hẳn đi đấy, người không biết còn tưởng là. . ."
"Tần Tranh." Giọng nói lạnh lùng của Lý Trạm vang lên, Tần Tranh nghe vậy đành phải ngậm miệng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play