Chu Sở nghe vậy, ánh mắt hơi ngạc nhiên, liền tìm cách bào chữa cho hắn: “Đã là người lớn cả rồi, còn nói năng không suy nghĩ như vậy.”
“Ta luôn như vậy, huynh biết mà.” Lý Minh nhìn Chu Sở, mở miệng nói.
Chu Sở đột nhiên cảm nhận được một chút tình cảm không đúng lắm từ ánh mắt của Lý mân, hắn ta không dám nghĩ nhiều, liền lấy lý do say rượu, mở miệng nói: “Ngày mai đệ còn phải lên đường, nghỉ sớm đi, ta đưa đệ về doanh trướng của đệ.”
Lý Mân đưa tay cho hắn ta, Chu Sở liền đỡ hắn đứng dậy.
Lý Mân lại nắm lấy tay hắn ta, mở miệng nói: “Chăn họ chuẩn bị cho đệ ẩm ướt quá, đệ ngủ không quen, có thể ngủ ở chỗ huynh không?”
“Được, vậy đệ ngủ chăn của ta đi, ta ngủ bên doanh trướng của đệ.” Chu sở nói.
Lý Mân mỉm cười, mở miệng nói: “Huynh biết ta có ý gì, nếu huynh muốn ta từ bỏ thì cũng không nên tránh né... mà nên nói thẳng cho ta biết, để ta biết rằng ta không nên tiếp tục mơ mộng nữa.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play