Chương thái y nói: “Bọn ta cũng xem như hiểu rõ bệnh dịch này, người trông bệnh tốt nhất là người từng trải qua dịch bệnh, như vậy thì không sợ bị mắc phải.” Nói nôm na là chỉ cần qua khỏi bệnh dịch này thì sẽ có sức miễn dịch, không sợ bị mắc phải lần nữa.
Kỷ Khinh Hoài nghe vậy thì vội nói: “Lúc bé ta và Kỷ Khinh Chu đều bị bệnh này.”
“Ngươi chắc chứ?” Lý Trạm không tin lắm hỏi.
Kỷ Khinh Hoài nói: “Nếu ta nhớ không lầm thì sau lưng và vai phải Kỷ Khinh Chu còn mấy dấu sẹo.”
Lý Trạm nghe vậy thì ngẩn ra, vẻ mặt nghi ngờ của hắn cũng bớt đi một chút, hắn nhớ rõ trên người Kỷ Khinh Chu có mấy đốt sẹo nhỏ màu đỏ, lúc đầu hắn còn tưởng là nốt ruồi.
Không khí trong phòng trở nên yên tĩnh, Kỷ Khinh Chu biết chắc chắn lúc này trong lòng Lý Trạm đang vô cùng xoắn xuýt.
Đã nói đến mức này, rõ ràng Kỷ Khinh Chu sẽ ở lại Kỷ phủ, đây là sự lựa chọn tốt nhất.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT