Kỷ Khinh Chu nghe vậy thấy sống mũi mình cay cay, liền đặt tay mình lên mu bàn tay của Lý Trạm.
Lý Trạm lật tay, nắm lấy ngón tay y, hai lòng bàn tay áp vào nhau, truyền cho nhau ấm áp đầy an ủi.
Đôi mắt của Lý Trạm hơi đỏ nhưng không rơi nước mắt. Một lát sau, hắn tiếp tục nói: “Ta nghe Đổng Đống nói chuyện Tướng Quân lăng cũng nhờ có em mà mọi chuyện mới thuận lợi, bổn vương thật không ngờ Trương thượng thư lại đi tìm em…” Khi ấy tâm trạng của Lý Trạm quá tệ, nhất thời không để ý, nếu không nhất định hắn sẽ không để họ làm phiền đến Kỷ Khinh Chu.
Thực tế, lúc đó Đổng Đống không dám báo chuyện Trương thượng thư tìm Kỷ Khinh Chu cho Lý Trạm biết, sợ hắn nổi giận.
Sau khi mọi việc về Tướng Quân lăng ổn thỏa, Đổng Đống mới dám kể lại với hắn.
“Có lẽ là vì ông ấy không biết nói với ai khác.” Kỷ Khinh Chu nói: “Nếu chàng không đổi ý chuyện đó, họ vốn cũng chẳng dám làm trái ý chàng. Em chỉ là thuận nước đẩy thuyền mà thôi.”
Lý Trạm nhìn Kỷ Khinh Chu, hỏi: “Em biết Nhị ca viết gì trong bức thư ấy không?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play