Mặc kệ như thế nào, Bạc Lị cũng đã có được thông tin mình muốn từ miệng bảo mẫu.
Tuy không còn nhớ rõ chi tiết nguyên tác, nhưng cô mơ hồ nhớ rằng trong tiểu thuyết, đầu tiên Erik được đưa đến đoàn xiếc, sau đó mới học ảo thuật và ca hát, cuối cùng mới nổi danh, truyền đến vương quốc Ba Tư rồi trở thành "kỳ tài" và "bậc thầy cơ quan bí mật" mà ai ai cũng biết tiếng.
Nhưng ở đây lại hoàn toàn trái ngược.
Có vẻ như cô thực sự đã xuyên không vào... phiên bản phim kinh dị.
Bạc Lị không khỏi toát mồ hôi lạnh.
Cô đã xem không ít phim kinh dị, cũng đóng không ít phim kinh dị.
Do nền tảng văn hóa, nên đa phần trong phim kinh dị phương Tây hiếm khi có ma quỷ, phần lớn đều là những tên sát nhân hàng loạt tàn bạo giết hại nạn nhân như thế nào.
Tất nhiên, có đôi khi để quay phần tiếp theo, bọn họ cũng sẽ ban cho những tên sát nhân hàng loạt đó sức mạnh và thể chất phi nhân.
Trong phim ảnh, điều đáng sợ của kẻ sát nhân là bọn họ hầu hết đều là những kẻ bẩm sinh xấu xa, không thể dự đoán, không thể giao tiếp, cũng không biết nương tay.
Trong một số bộ phim, có lẽ bọn họ sẽ giao tiếp với nạn nhân, nhưng đó cũng chỉ là để công phá rào cản tâm lý, thưởng thức nỗi sợ hãi và giãy giụa của con mồi.
Chỉ có thể nói, may mắn thay đây không phải là phim kinh dị truyền thống, Erik cũng không phải là tên sát nhân hàng loạt mất hết nhân tính.
Mặc dù hắn không thể dự đoán, cũng không thể giao tiếp, nhưng ít nhất hắn khao khát tiếp xúc thể xác, sẽ vì một cái ôm mà thỏa hiệp.
Bạc Lị cảm thấy quan điểm của mình có chút méo mó.
Cô thậm chí còn nghĩ rằng Erik không đáng sợ đến thế.
Có lẽ, hắn là người có thể thay đổi.
Bạc Lị hiểu rất rõ Erik nguy hiểm đến cỡ nào, bất cứ lúc nào cũng có thể giết chết cô.
Cho đến nay, lưỡi dao của hắn đã lướt qua cổ họng, răng, lưng cô nhiều lần.
Hắn chỉ nói một câu duy nhất, cô phải dựa vào phỏng đoán mới có thể hiểu rõ ý đồ của hắn.
Tuy nhiên, không biết có phải vì cô đã ba lần thoát chết dưới tay hắn hay không, cứ nhìn thấy hắn là adrenaline* của cô lại tăng vọt, bùng phát khao khát sinh tồn mãnh liệt, suy nghĩ nhanh như chớp. - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T
*Adrenalin là một hormon có tác dụng trên thần kinh giao cảm, được sản xuất bởi cơ thể khi bạn sợ hãi, tức giận hay thích thú, cái làm cho nhịp tim của bạn đập nhanh hơn và cơ thể chuẩn bị cho những phản ứng chống lại nguy hiểm.
Sau khi xuyên không, cô cảm thấy vô cùng cô đơn và bất lực, cần một số người và sự việc giúp cô lấy lại tinh thần.
Erik là lựa chọn hoàn hảo.
Bạc Lị nghĩ, phải chăng đây có được tính là một mối quan hệ tốt đẹp?
Cô và Erik sẽ là những người bạn rất tốt.
Nghĩ vậy cô quay đầu nhìn về phía Erik.
Erik cũng đang nhìn cô, chăm chú không rời.
Có vẻ hắn không ngờ thái độ của cô đối với bảo mẫu lại như vậy, trong mắt có vài phần ý nghĩa dò xét.
Bạc Lị đối diện với ánh mắt của hắn, hắng giọng rồi bình tĩnh nói: "Chúng ta phải dọn dẹp."
Erik vẫn không nói gì.
Nhưng Bạc Lị đã đọc được ánh mắt của hắn, hắn không hiểu thế nào là dọn dẹp, cũng không hiểu tại sao lại là "chúng ta".
Rõ ràng từ đầu đến cuối, hắn đều là một mình - một mình khống chế bảo mẫu, một mình trói bà ta vào ghế, một mình dùng dao găm đâm xuyên lòng bàn tay bà ta.
Vậy mà Bạc Lị lại nói với hắn là "chúng ta".
Từ này khiến hắn không hiểu, ý nghĩa dò xét trong mắt càng nặng nề hơn, gần như mang theo một chút cảnh giác.
Bạc Lị cho rằng hắn giống như dã thú là có lý do, sự cảnh giác của hắn mạnh hơn bất kỳ ai cô từng gặp.
Cho đến bây giờ, cô vẫn mơ hồ cảm thấy mình chưa thực sự thuyết phục được hắn.
Mà là hắn đã khuất phục trước sự cô đơn.
Hắn khao khát tiếp xúc thể xác, khao khát cảm nhận thiện ý, ngay cả khi đối phương có mục đích khác.
Bạc Lị: "Sắp đến giờ thức dậy rồi... Chúng ta không thể để bà ấy nói ra chuyện của chúng ta được."
Cô nhấn mạnh hai lần "chúng ta".
Erik khựng lại một chút, không có ý kiến gì.
Quá trình thuyết phục bảo mẫu hợp tác rất đơn giản, Erik có dao trong tay, cô có miệng.
Bạc Lị cho bảo mẫu xem vết thương đã cầm máu, nói: "Chỉ cần bà giữ bí mật về chuyện hôm nay, tôi sẽ tìm cách chữa lành cho bà. Nếu không..." Cô nghiêng người về phía trước, hạ thấp giọng hăm dọa: "Tôi không ngại để bà mất hẳn bàn tay này đâu, dù sao cũng không phải của tôi."
Bảo mẫu liếc nhìn Erik, nhục nhã gật đầu.
Bạc Lị suy nghĩ một lúc rồi thêm hai điều kiện nữa.
Thứ nhất, không được bắt cô đi trộm đồ nữa.
Cô không muốn bị cảnh sát bắt, bị lưu đày với tội danh là kẻ trộm.
Thứ hai...
Bạc Lị lấy ra chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng, nhét vào túi váy của bảo mẫu: "Trả cái này lại cho Mike. Nói với mọi người không phải Erik trộm. Là bà nhặt được trong rừng, quên trả lại cho Mike."
Bảo mẫu nhìn chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng, vẻ mặt có chút mơ hồ: "Là mày trộm chiếc đồng hồ vàng, đổ tội cho nó... Nó còn giúp mày ra mặt? Mày cho nó uống bùa mê thuốc lú gì vậy?"
Bạc Lị vỗ vỗ vai bà ta: "Đó không phải chuyện bà cần biết. Cứ làm theo lời tôi nói là được."
Nhưng đôi mắt bảo mẫu lại đảo tròn, dường như nhận ra đây là cơ hội tốt để ly gián.
Nhưng Bạc Lị vất vả lắm mới có được sự tin tưởng của Erik, làm sao có thể cho bà ta cơ hội ly gián.
Cô hít sâu một hơi, tưởng tượng mình là một người hung dữ, nóng nảy, đường cùng, một cùi chỏ đánh vào huyệt Thái Dương của bảo mẫu, rồi cúi người xuống nhìn thẳng vào mắt bà ta, nói:
"Làm theo lời tôi nói, nếu không bàn tay còn lại của bà cũng không giữ được đâu!"
Đây là lần đầu tiên Bạc Lị dùng diễn xuất để đe dọa người khác, hiệu quả thực sự không tốt lắm, nhưng cô vừa đánh một cùi chỏ, suýt nữa đã trực tiếp đưa bảo mẫu lên thiên đường.
Bảo mẫu bị đánh cho choáng váng, mồ hôi lạnh tuôn ra, rất sợ cô sẽ đánh thêm một cái nữa, bất kể cô nói gì, đều liên tục gật đầu đồng ý.
Cứ như vậy, Bạc Lị đã thành công thuyết phục bảo mẫu đồng ý với điều kiện của mình.
Cô thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn về phía Erik, nhưng không biết từ khi nào hắn đã rời đi.
Bạc Lị nhún vai, không để tâm đến. Hai ngày tới cô phải tập trung lên kế hoạch trốn chạy.
Trước tiên phải mang theo balo leo núi.
Balo leo núi quá quan trọng, bên trong có đủ thứ - mũ, áo khoác, đồ lót, đồ ăn vặt, đồ hộp, băng vệ sinh... Bây giờ cơ thể này dinh dưỡng kém, lượng kinh nguyệt ít, có thể dùng băng gạc để đối phó, nhưng sau này thì sao?
Cô không muốn bị viêm đường tiết niệu.
Còn có thiết bị dự phòng và sạc dự phòng.
Thiết bị dự phòng là chiếc điện thoại Apple cũ của cô, pin chỉ còn 85% sức khỏe, có thể sẽ đột ngột tắt máy mà không có dấu hiệu báo trước, nhưng hệ thống vẫn chạy mượt mà, bộ nhớ lớn, bên trong lưu trữ không ít sách điện tử.
Cô đọc sách rất tạp, mua một lúc không ít sách điện tử, có tiểu thuyết, cũng có sách chuyên ngành khoa học xã hội.
Thậm chí bên trong còn có một cuốn sách có tên "Cách lột da sư tử", ghi lại những bí quyết sống từ thời Trung cổ đến thời đại Victoria, bao gồm cách huấn luyện ngựa, cách làm dầu bảo vệ tay, cách giữ hơi thở thơm mát, và cách lột da sư tử.
Lúc đầu, cô chỉ xem đó như một thứ mới lạ, nào ngờ giờ đây nó lại phát huy tác dụng.
Quan trọng nhất là thời đại này đã có máy phát điện.
Miễn là cô đủ may mắn, hoàn toàn có thể tận hưởng cuộc sống tiện nghi như thế kỷ 21 ngay tại đây.
Cô nhất định phải lấy lại chiếc balo leo núi bằng mọi giá.
Vấn đề là, chiếc balo đó đã thu hút sự chú ý của gã quản lí và bị chuyển vào căn lều lớn - đó là căn lều rộng nhất của đoàn xiếc, có thuê vệ sĩ canh gác cả ngày lẫn đêm.
Chỉ với một mình cô, tuyệt đối không thể lấy được chiếc balo ra ngoài.
Nhưng cô lại không muốn nhờ Erik giúp đỡ.
Với mối quan hệ hiện tại giữa bọn họ, hắn không giết cô, không dùng dao găm để bày tỏ suy nghĩ của mình, sẵn sàng đưa cô rời khỏi đoàn xiếc là cô đã cảm tạ trời đất lắm rồi.
Nhờ hắn giúp đỡ sẽ khiến mối quan hệ của bọn họ thay đổi.
Cô không đủ can đảm để gánh chịu hậu quả của sự thay đổi đó.
Bạc Lị chỉ có thể nghĩ cách khác, xem trong đoàn xiếc còn ai có thể lợi dụng được không.
Trong ba ngày tiếp theo, cô không còn chú ý đến từng cử chỉ hành động của Erik nữa, mà buộc mình phải giao tiếp với những người khác.
Những người trong đoàn xiếc không đáng sợ như cô tưởng tượng.
Đa số bọn họ đều là những kẻ lang bạt giang hồ, mù chữ, không có học vấn, ngay cả tên của mình cũng không biết viết.
Ngoại trừ Erik, người có học vấn nhất ở đây là gã quản lí, kế đến là một nhà ảo thuật tên Richard Simon.
Nghe nói, Richard Simon trước đây là ngôi sao ảo thuật của đoàn xiếc.
Gã ấy có ngoại hình anh tuấn, biết nhiều trò ảo thuật - làm cho quả táo lơ lửng giữa không trung, lấy ra một đồng xu từ sau tai khán giả, kéo một con thỏ sống ra từ chiếc mũ.
Nhiều khán giả đều là fan trung thành của gã ấy, thậm chí có người từ New York đến, mời gã ấy đến biểu diễn ở Broadway.
Tuy nhiên, sau khi Erik xuất hiện, Richard Simon đã trở thành diễn viên hạng hai của đoàn xiếc, chỉ khi Erik nghỉ ngơi, gã ấy mới có thể lên sân khấu biểu diễn màn chính như trước đây.
Hai ngày nay, Bạc Lị thấy gã ấy cứ đi tới đi lui bên ngoài căn lều lớn, dường như muốn nhân lúc Erik bị thương để trở lại vị trí diễn viên chính.
Bạc Lị nghĩ, có lẽ cô có thể lợi dụng nhà ảo thuật này để lấy được chiếc balo. ( truyện đăng trên app TᎽT )
Vào bữa tối, Bạc Lị bưng đĩa thức ăn của mình, ngồi xuống bên cạnh Richard.
Richard có ngoại hình rất ưa nhìn, hốc mắt sâu, sống mũi cao, là một chàng trai trẻ dịu dàng và u sầu.
Gã ấy mặc áo khoác dạ mỏng, bên trong là áo sơ mi trắng và áo gi-lê nhung, ngón cái đeo một chiếc nhẫn đá quý giả.
"Ngài Simon." Bạc Lị mỉm cười với gã ấy.
Vừa dứt lời, cô cảm thấy lưng mình tê dại, đột nhiên dâng lên một cảm giác lạnh lẽo như bị kim châm, như có gai đâm vào lưng.
Có người đang nhìn cô, ánh mắt mạnh mẽ như thể có thực chất.
Bạc Lị nghi hoặc quay đầu lại, nhưng chẳng thấy gì cả.
Là ảo giác sao?
Lúc này, Richard đáp lại lời chào của cô: "Chào buổi tối, Polly."
Bạc Lị gượng gạo định thần.
Có lẽ trước đây bọn họ khá thân thiết - chỉ có những người tương đối gần gũi mới gọi thẳng tên nhau, nếu không thì đều gọi là "ngài", "cô" hoặc "bà".
Bạc Lị buộc mình phải bỏ qua cảm giác kỳ lạ bị theo dõi đó, suy nghĩ một lát rồi hỏi một cách như thể vô tình: "Ngài quản lí nói sao?"
Richard sững người rồi cười khổ: "Ngay cả cô cũng biết rồi sao."
Gã ấy lại thở dài: "Ngài quản lí chẳng nói gì cả, nhưng có lẽ ông ta không muốn giữ tôi nữa. Cũng phải thôi, Erik biết nhiều trò ảo thuật hơn tôi, lương lại thấp hơn... Ngài quản lí không muốn giữ tôi cũng là chuyện bình thường. Nhưng thôi không sao, tôi có thể thử vận may ở những đoàn kịch khác."
Bạc Lị kịp thời tỏ ra quan tâm: "Không thể thương lượng lại sao?"
"Cho dù tôi có hạ lương xuống bằng Erik," Richard xoa xoa mi tâm, cười có vẻ mệt mỏi, "Ngài quản lí cũng không thể nào giữ tôi được. Erik quá thông minh, nhiều trò ảo thuật chỉ cần xem một lần là biết ngay... Hắn ta là nhà ảo thuật bẩm sinh, tôi hoàn toàn không thể so sánh được với hắn."
Bạc Lị nhìn Richard, giả vờ tỏ ra bất bình, ghé sát lại rồi nói nhỏ: "Ngài Simon, ngài là người tốt, bọn họ đối xử với ngài như vậy, thật quá đáng!"
Richard có chút nghi ngờ trước sự phẫn nộ của cô, nhưng vẫn cảm ơn: "Cảm ơn cậu, Polly, những lời này rất có ý nghĩa đối với tôi."
Bạc Lị đặt một tay lên người Richard, hạ giọng xuống thấp hơn:
"... Địa vị của tôi thấp kém, hiểu biết cũng ít, không thể giúp ngài nói chuyện với ngài quản lí được. Nhưng tôi biết một tin tức có thể có lợi cho ngài."
Richard nghiêm túc nói: "Tôi xin lắng nghe."
"Bên phía ngài quản lí có một chiếc túi kỳ lạ, ngài có nghe nói không?"
"Cái rơi từ trên trời xuống ấy hả?"
"Đúng vậy, chính là nó." Bạc Lị nói, "Nó hoàn toàn không phải rơi từ trên trời xuống, mà là bị một thương nhân da thuộc* ăn cắp từ Louis Vuitton!"
*Da thuộc là một dạng vật liệu bền và dẻo được tạo thành thông qua quá trình thuộc da từ da động vật như da bò, trâu, dê, cừu non, nai, cá sấu, đà điểu... Da thuộc được sản xuất bằng nhiều phương pháp khác nhau, từ quy mô cá thể đến quy mô công nghiệp.
"Louis Vuitton? - Louis Vuitton ở Paris ấy à?"
Bạc Lị thầm thở phào nhẹ nhõm, cô đã đoán đúng, vào khoảng năm 1888, cái tên Louis Vuitton đã rất nổi tiếng rồi.
Nếu Richard chưa từng nghe nói đến Louis Vuitton, cô thực sự không biết còn có thể nói tên ai nữa.
"Đúng vậy, tôi nghe nói kỹ thuật chế tác của chiếc túi này rất phức tạp, ngài Vuitton đã thử nhiều lần nhưng cũng chỉ làm được một cái... Bọn họ vốn định dâng chiếc túi này cho hoàng gia, nhưng nửa đường lại bị người ta đánh cắp mất. Ngài quản lí và những người khác định trưng bày chiếc túi này như một kỳ quan... nhưng tôi nghĩ, nếu có ai đó có thể trả lại chiếc túi cho ngài Vuitton, biết đâu sẽ được giới thiệu đến hoàng gia đấy!"
Richard chìm vào suy tư.
Một lúc sau, gã ấy ngước mắt lên, nắm lấy đôi tay Bạc Lị rồi nói: "Cảm ơn cậu đã nói cho tôi biết những điều này. Nếu sau này tôi có thể nổi danh, nhất định sẽ không quên ơn nghĩa này của cậu."
Bạc Lị nắm chặt tay gã ấy, nở một nụ cười.
Cô không cần gã ấy báo ơn, chỉ cần gã ấy lấy trộm chiếc túi ra, mang theo nó rời khỏi đoàn xiếc.
Đến lúc đó, cô sẽ thuyết phục Erik đi "đòi" lại chiếc túi - Richard văn nhã lịch sự, vóc dáng trung bình, thuyết phục Erik đi cướp gã ấy chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều so với việc thuyết phục Erik đi cướp ngài quản lí.
Nghĩ đến đây Bạc Lị không khỏi cảm thấy vui vẻ, ngay cả cảm giác kỳ lạ bị theo dõi cũng không còn bận tâm nữa, ăn sạch sẽ bánh mì và khoai tây trong đĩa.
Richard rõ ràng đã động lòng với chiếc balo, suốt cả buổi chiều cứ liên tục nhìn về phía căn lều lớn, thỉnh thoảng lại xoa xoa ngón cái.
Gã ấy nhìn căn lều lớn, còn Bạc Lị thì nhìn gã ấy, trong lòng ước lượng thời gian gã ấy sẽ ra tay.
Richard là nhà ảo thuật, dù là tốc độ tay hay khả năng phản ứng đều vượt xa người thường. Gã ấy chắc chắn có thể chuyển chiếc balo ra khỏi căn lều lớn, chỉ là thiếu quyết tâm mà thôi.
Tối đó, Richard hút một điếu xì gà, xoa mạnh ngón cái, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, đi về phía căn lều lớn.
Trước khi đi, gã ấy quay đầu nhìn Bạc Lị một cái.
Bạc Lị gật đầu với gã ấy, dùng khẩu hình nói: Chúc ngài may mắn.
Trong thời gian này, gần như mỗi tối Richard đều đến thăm căn lều lớn, thêm vào đó đang là giờ biểu diễn, những vệ sĩ được thuê đều được phái đi canh gác hội trường biểu diễn, đề phòng có côn đồ gây rối.
Bên căn lều lớn chỉ còn lại hai người canh gác đang chơi bài, thấy là Richard nên bọn họ vẫy tay cho gã ấy vào.
Nửa giờ sau, Richard bước ra khỏi căn lều lớn với vẻ mặt bình tĩnh và tự tin.
Bạc Lị không biết gã ấy đã dùng cách gì để chuyển chiếc balo, nhưng biết gã ấy đã thành công.
Cô thở phào nhẹ nhõm.
Bây giờ, cô có thể yên tâm lên kế hoạch trốn chạy rồi.
Cô có linh cảm, đêm nay sẽ là giấc ngủ ngon lành nhất kể từ khi cô xuyên không đến đây.
Linh cảm của Bạc Lị đã bị đánh tan tành.
Giữa đêm khuya, tiếng bước chân nặng nề vang lên, tấm vải bạt của lều bị vén lên, có người kéo lê một vật nặng bước vào.
Bạc Lị mở mắt, khó khăn lắm mới tập trung được ánh nhìn, thứ đầu tiên cô thấy là một chiếc mặt nạ trắng trống rỗng.
Tựa như thể bị dội một gáo nước lạnh vào mặt, Bạc Lị lập tức tỉnh táo hoàn toàn, rùng mình một cái rồi nhanh chóng ngồi bật dậy.
Cảnh tượng trước mắt khiến cô dựng tóc gáy.
Trong bóng tối, Erik một tay xách Richard đang bất tỉnh, tay kia xách balo leo núi, từng bước một tiến đến trước mặt cô, dáng đi vô cùng điềm tĩnh.
Bạc Lị đối diện với ánh mắt lạnh lùng vô cảm của hắn, chỉ cảm thấy dạ dày thắt lại từng cơn, cổ họng khô khốc gần như không thể thở nổi.
Hắn đang làm gì vậy?
Bọn họ chỉ mới không nói chuyện với nhau vài ngày, lẽ nào tất cả nỗ lực trước đó của cô đều trở nên vô ích?
Tại sao?
Rốt cuộc cô đã chọc giận hắn ở đâu?
Richard lại làm sai điều gì?
Ánh mắt của Erik trống rỗng chẳng khác gì chiếc mặt nạ.
Hắn thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn Richard, tiện tay ném gã ấy sang một bên rồi xách balo lên, tiếp tục bước về phía cô.
Bóng đen cao lớn dần dần phủ kín cơ thể cô.
Bạc Lị rối bời tâm trí, muốn lùi lại phía sau nhưng nửa thân người đã tê liệt vì sợ hãi.
Khi chỉ còn cách túi ngủ của cô một bước chân, Erik dừng lại, cúi người, ném chiếc balo xuống bên cạnh cô.
Tiếng động nặng nề vang lên như đập vào dây thần kinh mỏng manh của cô.
Đầu óc Bạc Lị càng lúc càng rối loạn.
Điều này có ý nghĩa gì?
Hắn đe dọa cô rồi lại cho cô một viên kẹo ngọt?
Chắc chắn phải lấy chiếc balo, bên trong có quá nhiều thứ quan trọng.
Vấn đề là, kế hoạch của cô đã hoàn toàn bị đảo lộn - trước đó, cô chỉ cần đợi Richard mang balo rời khỏi gánh xiếc, rồi đi theo là được.
Bây giờ, Richard đang bất tỉnh trước mặt cô.
Chiếc balo nằm ngay bên chân cô.
Erik còn nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt khiến người ta lạnh sống lưng.
Cô không chỉ phải xử lý chuỗi biến cố này, mà còn phải suy đoán xem hắn đang nghĩ gì, tại sao lại nhìn cô bằng ánh mắt đó.
Bạc Lị nhìn Richard đang ngủ say như đứa trẻ sơ sinh, nghĩ một cách nghẹt thở, tại sao người bất tỉnh không phải là cô?