Bạc Lị mở mắt ra trong cơn đau đầu như búa bổ, phát hiện mình đã thay sang một bộ quần áo khác - áo sơ mi, áo gi-lê và vớ dài.

Chất liệu vải thô ráp, đường may vụng về có chỗ còn bị sổ chỉ, mũi kim lệch lạc xiêu vẹo, toát lên mùi mồ hôi lạ lẫm.

Cô đang ở đâu?

Ai đã thay quần áo cho cô?

Bạc Lị theo bản năng chống người dậy, vén áo lên nhìn bụng của mình, không thấy vết thương nào.

Xắn tay áo lên, cánh tay cũng không có dấu vết kim tiêm.

Cô chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì bỗng nhiên bên ngoài vang lên một tiếng nổ ầm - Bùm!

Tiếp theo là những tiếng cười nhạo báng đầy ác ý.

"Thằng nhóc này cứng cỏi thật, bị trói sau đuôi ngựa kéo lê lâu như vậy mà vẫn không hé răng nửa lời..."

"Bắn một phát vào giữa hai chân nó xem nó còn cứng cỏi nữa không!"

Lại một tràng cười ồ lên.

"Không được đâu." Một người khác vội lên tiếng: "Nếu làm nó thành tàn phế, quản lí sẽ giết chúng ta mất... Nó là cây hái tiền của gánh xiếc đấy."

"Cây hái tiền á? Nó á? Một thằng nhóc lông còn chưa mọc kín sao?"

"Nó có bản lĩnh lắm," Người kia cười nói, quay đầu lại, còn huýt sáo gọi chó "xoẹt" một tiếng: "Erik, biểu diễn cho anh em xem tài nói tiếng bụng, giọng hát và những trò lừa bịp của mày đi..."

Không biết người tên Erik kia đã nói gì mà tiếng cười ồ bên ngoài đột nhiên im bặt.

Tất cả đều lặng đi, trong chốc lát chỉ còn tiếng vó ngựa dậm chân tại chỗ.

Có người cười lạnh một tiếng, hét lớn "Đi!", thúc ngựa chạy nhanh hơn.

Không ai nói gì nữa.

Nhưng Bạc Lị lại cảm thấy lạnh sống lưng - nếu cô nhớ không nhầm, cái người tên "Erik" đó vẫn đang bị trói sau đuôi ngựa kéo lê.

Điều khiến cô rùng mình hơn nữa là những người bên ngoài đang nói tiếng Anh.

Mặc dù cô sống ở Los Angeles, nhưng giọng của bọn họ rõ ràng không phải giọng bờ Tây*, nghe giống... người Pháp hơn?

Cô bị người Pháp bắt cóc sao?

Hay là...

Bạc Lị nhắm mắt lại thật chặt rồi cúi đầu xuống.

Khi nhìn rõ bàn tay mình, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, gáy căng lên từng cơn, tim đập thình thịch điên cuồng.

- Đây không phải tay cô.

Cô có thói sạch sẽ quá mức, móng tay phải luôn thơm tho sạch sẽ, đều đặn hồng hào. - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

Nhưng bàn tay này lại thô ráp đỏ au, các khớp sưng phồng như bị cóng, kẽ ngón tay đóng đầy bùn đất đen kịt, lòng bàn tay có vài vết chai màu nâu vàng.

Mỗi ngày con người nhìn thấy nhiều nhất là gì?

Không phải khuôn mặt, mà là bàn tay của chính mình.

Bạc Lị chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày tỉnh dậy, sẽ nhìn thấy bàn tay của người khác trên cơ thể mình.

... Đúng là cảnh tượng chỉ có trong phim kinh dị.

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?

"... Này, Polly, Polly, nhìn tôi này!"

Một giọng nói như sấm sét vang lên bên tai cô.

Bạc Lị giật thót, ngẩng phắt đầu lên.

Không biết từ lúc nào, một thiếu niên đã chen đến trước mặt cô, mở to đôi mắt nhìn cô chằm chằm.

Cậu ta có vẻ hơi suy dinh dưỡng, gầy gò xanh xao, đầu đội chiếc mũ phớt chóp tròn nhàu nát, mặt đầy những nốt rỗ đỏ au.

"Cậu đang ngẩn người cái gì thế!" Thiếu niên nói: "Xảy ra chuyện lớn rồi cậu biết không? Erik đã ăn cắp chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng của Mike!"

Bạc Lị khàn giọng hỏi: "Erik?"

"Đúng vậy! Mike tức điên lên, trói hai chân của hắn vào yên ngựa, kéo lê hắn chạy mấy trăm mét... Khi quản lí phát hiện ra thì đôi chân của hắn đã sưng phù như cái bánh bao, lưng cũng rách bươm gần hết, mặt đất toàn là những mảnh thịt vụn bị kéo lê ra... Đáng đời lắm." Thiếu niên nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ: "Ai bảo hắn cứ cướp hào quang của chúng ta!"

Mặt đất toàn là những mảnh thịt vụn bị kéo lê ra... Bạc Lị chỉ cần nghĩ đến thôi mà lưng đã đau nhói lên, nhưng thiếu niên lại tỏ ra hết sức thản nhiên, như thể đang nói về một con chuột bị bẫy chuột tóm được chứ không phải một con người sống sờ sờ.

"Theo tôi thì, không nên dễ dãi với hắn như vậy... Chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng đắt như thế, Mike nên báo cảnh sát rồi trực tiếp đưa hắn lên giá treo cổ mới phải..."

Bạc Lị thầm nghĩ, cái nơi quỷ quái này còn có thể báo cảnh sát sao?

Khoan đã, giá treo cổ?

Lúc này, thiếu niên bỗng chen lại gần, ra hiệu cho cô hạ rèm cửa lều xuống, chỉ chừa một khe hở để nhòm ra ngoài.

"Suỵt, suỵt..." Gương mặt cậu ấy đỏ bừng lên, hạ giọng xuống đầy vẻ hào hứng: "Quản lí và mọi người đến rồi!"

Bạc Lị ngẩng mắt nhìn ra, lập tức thấy ngay Erik.

Hắn gầy gò, bị thương rất nặng, đang nằm bất động trên cáng.

Chiếc áo sơ mi trên người bị máu bẩn thấm đen như một bóng đen tham lam, sẵn sàng nuốt chửng hắn bất cứ lúc nào.

Mùi tanh nồng nặc lan tỏa, xộc thẳng vào trong khoang mũi.

Lúc đầu Bạc Lị còn tưởng mình bị chảy máu mũi, theo bản năng ngửa đầu lên, vài giây sau mới nhận ra đó là mùi máu tanh nồng nặc.

Chỉ thấy tia lửa lóe lên, một người đàn ông châm que diêm, đốt điếu xì gà trong miệng, bước đến bên cạnh Erik.

Ánh sáng lúc chạng vạng tối mờ mờ, Bạc Lị không nhìn rõ diện mạo cụ thể của người đàn ông, chỉ thấy ông ta mặc bộ vest, trên áo gi-lê đeo một sợi dây đồng hồ, ngón cái đeo một chiếc nhẫn đá quý lấp lánh ánh vàng, chắc hẳn là "quản lí" mà thiếu niên lúc nãy đã nhắc đến.

"Mike thân mến." Người đàn ông từ tốn nói: "Cậu có thể hỏi, vì sao cháu lại đối xử với nó như vậy không?"

Lúc này Bạc Lị mới để ý, bên cạnh còn có một tên nhóc tóc vàng, béo tốt, vạm vỡ, mặt mày hồng hào.

Tên nhóc tóc vàng lập tức lớn tiếng nói: "Hắn ăn cắp đồng hồ của cháu!"

"Không, không, Mike à." Người đàn ông lắc đầu: "Cháu hiểu nhầm ý cậu rồi, ý cậu là - tại sao cháu nghĩ mình có tư cách đánh nó thành ra nông nỗi này?"

Câu nói vừa dứt, Mike lập tức sững sờ.

Có vẻ như cậu ta không ngờ người đàn ông lại bênh vực Erik, nên tỏ ra hơi gấp gáp: "Cậu ơi, hắn ăn cắp chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng mẹ tặng cháu mà..."

Người đàn ông hít một hơi xì gà rồi ra hiệu im lặng: "Cháu là đứa cháu trai cậu yêu quý, nên bình thường các cháu đánh nhau cãi nhau, cậu đều nhắm một mắt mở một mắt, nhưng lần này thật sự quá đáng rồi."

"Erik biết làm ảo thuật, biết nói tiếng bụng, biết hát," Người đàn ông liếc nhìn Erik trên cáng, ánh mắt đau xót như thể đang nhìn một con chó canh cửa bất lực, "Chỉ cần cậu ra lệnh một tiếng, nó thậm chí có thể chui qua vòng lửa - còn cháu thì sao? Cháu chỉ biết lãng phí lương thực của cậu, kiếm không nổi một nửa tiền biểu diễn của Erik."

Mike nghe mà mặt đỏ lên rồi tái đi: "Nhưng... nhưng hắn ăn cắp chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng của cháu... Cậu ơi! Hắn ăn cắp đồng hồ của cháu! Bằng vàng đấy!"

Người đàn ông hỏi: "Cháu thấy nó ăn cắp à?"

Mike: "Không, nhưng mà..."

"Cháu tìm thấy bằng chứng nó ăn cắp chưa?"

"Chưa, nhưng ngoài hắn ra, ai mà-"

Giọng người đàn ông bỗng trở nên vô cùng lạnh lùng: "Đã không bị phát hiện thì là làm tốt rồi."

Mike không thể tin nổi: "Cậu, sao cậu lại..."

"Cậu sao?" Người đàn ông cười nhạt, "Chị gái cậu là một tên móc túi giỏi, có thể dọn sạch phòng ngủ của nữ chủ nhân mà không ai hay biết, còn cháu thì sao? Đồng hồ của mình bị trộm mà cũng không biết, suýt nữa còn đánh cho cây hái tiền của cậu thành tàn phế."

Người đàn ông cúi đầu, liếc nhìn Erik: "Vị trí cũng chẳng cẩn thận," Gã lạnh lùng nói, "Bây giờ thì hay rồi, chân Erik gãy mất, lưng cũng bị thương nốt. Vậy thời gian tới ai đi biểu diễn ảo thuật đây hả cháu?"

Mike như bị tát mấy cái liên tiếp vậy, mặt đỏ bừng lên, nửa ngày không nói nên lời.

Dù sao cũng là cậu cháu, người đàn ông mắng vài câu rồi khoát tay bảo Mike cút đi.

Bạc Lị cẩn thận ngẫm lại cuộc đối thoại của hai người, chỉ thấy rùng mình.

- Nơi này còn có pháp luật không?

Mike trông chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi, vậy mà người đàn ông lại thản nhiên nói với cậu ta rằng mẹ cậu ta là một tên móc túi.

Cậu ta phạm sai lầm nghiêm trọng như vậy... đánh nhau, trói người kéo lê sau ngựa, suýt nữa giết chết một đứa trẻ khác. Vậy mà người đàn ông cũng chỉ phê bình qua loa vài câu.

Thêm vào đó là những chi tiết kỳ quặc: chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng, giá treo cổ, xì gà, que diêm, bàn tay hoàn toàn xa lạ.

... Rất có thể cô đã không còn ở thời hiện đại nữa.

Bạc Lị hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại để tiếp tục lắng nghe.

Cô cần phải nghe thêm nhiều chi tiết hữu ích nữa mới có thể hiểu rõ tình cảnh hiện tại của mình.

Người đàn ông hút xong điếu xì gà, khẽ đá vào cáng của Erik: "... Còn nói được không?"

Không có tiếng trả lời.

Người đàn ông cũng chẳng để tâm, tự mình nói tiếp: "Tôi biết cậu và Mike đều muốn được tôi phân xử công bằng, nhưng tiếc là tôi không phải thẩm phán, cũng chẳng phải cảnh sát, tôi không muốn biết rốt cuộc là ai đã ăn cắp đồ. Tôi chỉ muốn tiền thôi."

"Mẹ Mike đưa tôi năm nghìn đồng franc, bảo tôi trông nom thằng bé này..." Người đàn ông cười khẽ, "Nếu cậu có thể kiếm cho tôi năm nghìn đồng franc, cho dù cậu có giết Mike đi nữa, tôi cũng sẽ không nói gì đâu, hiểu chưa?"

Vẫn không có tiếng trả lời.

Erik im lặng, không có chút động tĩnh gì, như thể đã chết trên cáng.

Nhưng Bạc Lị nghe mà lạnh cả người, trái tim như rơi xuống đáy - rõ ràng người đàn ông đang ám chỉ Erik rằng, chỉ cần kiếm đủ tiền, cậu ta có thể giết chết Mike.

Gã đang khuyến khích hai thiếu niên tàn sát lẫn nhau.

Đây rốt cuộc là nơi nào vậy?

Hay nói cách khác, đây là... thời đại nào?

Bạc Lị có chút khó thở, toát ra một thân mồ hôi lạnh nhớp nháp.

Giây tiếp theo, một giọng nói khàn đặc của thiếu niên vang lên: "... Biết rồi."

"Ngoan lắm," Quản lí khen ngợi, "Đừng lo, quý bà Smith đã chép được không ít đơn thuốc từ người Di-gan, sẽ không để cậu bị bệnh hoại tử đâu."

Người Di-gan [**]?

Bệnh hoại tử?

Bạc Lị hơi choáng váng.

Nếu trước đó chỉ là phỏng đoán, thì bây giờ cô trăm phần trăm chắc chắn mình không còn ở thời hiện đại nữa.

... Cô thực sự đã xuyên không.

Quản lí nói xong, suy nghĩ một lát rồi lại lấy ra một chai rượu, đặt trước mặt Erik: "Rượu Whisky, uống vào sẽ khiến cậu dễ chịu hơn đấy."

Bạc Lị lặng im, nếu cô không nhìn nhầm thì nửa thân Erik đã bị máu tươi thấm ướt.

Bị thương nặng như vậy mà còn uống được rượu Whisky sao?

Nhưng Erik như thể đã chờ đợi từ lâu, đột nhiên giơ tay lên, một phát chộp lấy chai rượu. Động tác mạnh đến nỗi làm quản lí giật mình - chỉ thấy ngón tay hắn dùng sức đến gần co giật, gần như nôn nóng cắn mở nút chai, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Thiếu niên bên cạnh thấy cảnh này, không thấy có gì là vấn đề, ngược lại còn lộ vẻ ghen tị: "Đó là rượu Whisky Scotland đấy... Hắn ăn cắp đồ, sao quản lí còn thưởng cho hắn chứ!"

Bạc Lị không nói gì.

Cô không muốn nhìn cảnh tượng quái dị này nữa, chuyển sang quan sát xung quanh: toa xe có mái che, lều bạt, bãi cỏ, tấm chăn lông bẩn thỉu, đèn bão cổ cũ kỹ, góc phòng đặt một xô nước đục ngầu.

Có vẻ như cô thực sự đã xuyên không rồi.

Thậm chí không phải xuyên không đến đất nước của mình, mà là một... quốc gia hoàn toàn xa lạ.

Bạc Lị có chút khó thở.

Một lúc sau, cô phát hiện ra nguyên nhân khó thở không phải vì quá hoảng sợ, mà là vì ngực bị quấn quá chặt.

Thiếu niên vẫn đang chăm chú thở dài, không để ý đến sự bất thường bên này của cô.

Bạc Lị lén lút quay người lại, đưa tay vào trong áo sơ mi, sờ thấy một đoạn đồ nịt ngực.

Đồ nịt ngực?

Tại sao cô lại phải nịt ngực?

Đầu óc Bạc Lị rối bời.

Tình hình trước mắt đã đủ rắc rối rồi, miếng đồ nịt ngực này càng khiến mọi chuyện trở nên khó hiểu hơn.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng bỏ qua tiếng tim đập thình thịch, tiếp tục sờ soạng vào trong, ngón tay chạm phải một vật tròn tròn.

Lấy ra xem thì đó là một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng.

Erik không nói dối.

Cậu ta thực sự không ăn cắp chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng của Mike.

Kẻ ăn cắp đồng hồ chính là cô.

[*] * Thường đề cập đến giọng nói hoặc phong cách nói chuyện của những người sống ở các khu vực ven biển phía Tây của một quốc gia. Ví dụ, ở Mỹ, giọng bờ Tây (West Coast accent) có thể bao gồm các phong cách nói từ các khu vực như California, Oregon, và Washington. Đặc điểm giọng nói này có thể bao gồm cách phát âm, ngữ điệu, và một số từ vựng đặc trưng của vùng đó.

[**] Người Digan hoặc người Rom là một dân tộc thuộc nhóm sắc tộc Ấn-Arya, sống thành nhiều cộng đồng ở tại các quốc gia trên khắp thế giới. 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play