Buổi chiều nàng lại đi một vòng trong viện, nơi này có bao nhiêu con rối gỗ nàng đều nhớ kỹ, vẫn không tìm được Quý Tắc Trần ở nơi nào.
Tìm không thấy người, Đường Niểu Y liền âm thầm suy nghĩ, chẳng lẽ là hắn đang cố ý trốn mình?
Mấy ngày tiếp theo, nàng đều không gặp Quý Tắc Trần lần nào, giống như nàng sống một mình trong phủ đệ rộng lớn, những con rối gỗ kia khó coi đến mức nàng không dám đến gần, chỉ có thể đi dạo ở nơi không có con rối người.
Mặc dù cuộc sống không có gì lạ nhưng mỗi đêm nàng đều cảm thấy rất cổ quái, có thể cảm nhận được một ánh mắt cổ quái, giống như dính vào nơi âm u hẻo lánh, không kiêng nể gì cả mà nhìn nàng.
Ban đêm.
Đường Niểu Y nửa mê nửa tỉnh mở mắt ra, xuyên qua ánh trăng mờ mờ ngoài cửa sổ, thấy bên giường có một người đang ngồi.
Hắn si mê vuốt ve mặt nàng, hơi thở nóng rực, cánh môi đỏ sẫm dán trên trán, mí mắt, chóp mũi, cuối cùng rơi vào môi nàng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play