Chương 05
Quan trọng là không phải cái này.
Thẩm Trạch Lan sợ có chuyện không hay xảy ra, tay bỏ hết đồ xuống và chạy đến hố trước.
Sức lửa không mạnh, lúc người này từ trên trời rụng xuống cũng mang theo lửa cháy, nhưng ngọn lửa hiện giờ đem so uy lực với lửa lúc đó thì chẳng bằng nửa phần được.
Cậu thi triển quyết pháp dập sạch đống lửa, những tưởng xong chuyện là có thể thở phào nhẹ nhõm, nào ngờ quyết pháp cậu đọc chưa dứt miệng bao lâu, ngọn lửa một lần nữa bùng bùng bốc cháy trên người hắn như cũ.
Thẩm Trạch Lan chấp tay niệm pháp chú lại, dễ dàng dập tắt lửa cháy, lòng cậu chứa đầy cảnh giác đưa mắt gườm gườm nhìn thanh niên đó.
Này cậu vừa thở có vài hơi, người này lại bập bùng bập bùng lửa cháy ~~~
Nhìn thấy vậy, linh lực trong cậu muốn vỡ tung theo.
Thẩm Trạch Lan nhìn nước lạnh chứa trong mấy cái phễu lá chuối, nhanh tay thủ ấn niệm thần chú che chắn kín miệng vết thương của người này khỏi bị ngấm ướt, cậu dùng tất cả số nước chứa trong lá chuối tạt thẳng vào lên người thanh niên.
Khi nước xối vào thân thể người này, lửa nóng phản ứng với nước lạnh, uốn éo xèo xèo tỏa hơi nước mù mịt rồi tắt ngóm.
Thẩm Trạch Lan nhảy vào trong hố, cậu chồm hỗm ngồi xuống kiểm tra tình trạng thân thể hắn.
Tình hình cơ thể hắn hiện tại so với tình trạng lúc sáng nay cậu kiểm tra thì chẳng khác gì nhau.
Nếu như vậy, thế quái nào thanh niên này lại bất ngờ bốc cháy?
Thẩm Trạch Lan chưa từng biết là Thuần Dương Chi Thể cũng tự thiêu cháy nhé.
Cậu nhéo nhéo ấn đường trên trán, mắt mày nheo lại, ngẩng mặt lên nhìn cao xanh vời vợi.
Mặt trời treo cao chói chang tỏa nắng, sáng lóa đến mức chẳng dám nhìn thẳng hình dáng nó, con gấu trúc này tự cháy bùng lên chẳng nhẽ có quan hệ tới việc phơi nắng quá lâu à?
Thẩm Trạch Lan thả tay xuống, cúi đầu nhìn thanh niên.
Y phục trên cơ thể thanh niên chẳng hề có dấu vết đã từng bị thiêu cháy, nhìn là biết rõ đây chính là phục trang pháp khí cấp cao có công năng chống cháy, đủ hiểu người mặc trang phục này đã tự hỏa thiêu không phải một hai lần đâu.
Chẳng qua cậu không biết được, tự cháy bùng bùng như thế thì có nguy hiểm gì cho sinh mạng không nữa?
Nếu nguy hiểm cho sinh mệnh thì... (Có trời mới biết)
Mặt trời vẫn cứ hừng hực chói lóa như thế, thanh niên bị nước tưới ướt đẫm y phục, nước đang bốc hơi rất nhanh, cậu lo lắng nếu nước bay hơi hết người này có lại cháy bùng lên nữa không.
Thẩm Trạch Lan bất chấp thương thế trên người hắn, lôi lôi kéo kéo tha lê lết kẻ này vào dưới bóng cây.
So với việc phơi người ra để ánh nắng mặt trời rọi thẳng hun chín, dưới bóng cây rõ ràng là râm mát quá mà.
Lúc nãy cậu kéo lê người này, mong là không xuất hiện thêm vết thương mới.
Thẩm Trạch Lan cứ liếc nhìn người ta mãi, lo lắng đem một tấm lá chuối dại che chắn kín người thanh niên, cậu lại bẻ thêm một tấm lá nhỏ cầm trong tay, đầu cậu đội lá chuối chống cằm khoanh chân ngồi xuống, tấm lá chuối trong tay cậu phe phẩy lùa gió mát thổi tới người bên cạnh.
Cậu làm đủ chuyện như này rồi chắc không bốc cháy nữa đâu nhỉ? Quạt gió từ buổi trưa cho tới khi mặt trời xuống núi, khí lạnh dưới đáy vực lại ùn ùn tràn ra, lạnh đến nỗi Thẩm Trạch Lan vội vàng kéo y phục chặt kín.
Cậu tháo xuống miếng lá chuối đội trên đầu mình đặt qua một bên, tự tay xoa bóp lần lượt hai cánh tay của cậu.
Dù có đổi tay cầm lá chuối để quạt liên tục nhưng phải quạt lâu như thế này thì tay nào không biết mỏi và đau.
Việc cậu ngồi quạt một bên cũng có tác dụng của nó, nhưng mà thanh niên này lần sau vẫn còn tự cháy lên nữa, quạt mãi như này chẳng phải là kế hay.
Thẩm Trạch Lan ngẫm nghĩ, quạt đi quạt về mấy hôm nữa kiểu gì tay cậu cũng đứt lìa, khỏi cần dùng thi pháp tu luyện nữa.
Mà cậu nếu không tu luyện nữa thì lấy đâu ra linh lực dư thừa để dùng cho việc chữa trị nội thương trong cơ thể người này hả.
Cậu ước gì mình tu phù đạo thì ngon rồi.
Như thế thì cắt giấy hình người nho nhỏ, phía trên vẽ phù văn, miệng niệm chú tay quán linh lực liền sai khiến hình nhân thay cậu quạt gió.
Kiếm tu luôn là những kẻ thích làm chuyện đại sự sức lớn dễ dùng, đụng chuyện nhỏ vặt vãnh liền nhức đầu khó nghĩ ra cách xử lý.
Thẩm Trạch Lan xoa xoa cánh tay mình một lúc mới cảm thấy cơ thịt ở đây dễ chịu một chút, cậu đứng dây xoay khớp tay mấy cái rồi mới lật lá chuối đang che trên người thanh niên.
Lá chuối héo cả rồi.
Cậu trải lá chuối gọn gàng sạch sẽ trên mặt đất thay chiếu, chấp tay niệm thần chú tẩy sạch đôi bàn tay mình, cậu cầm lấy trái cây vừa ăn vừa nghĩ nên làm cái gì bây giờ đây.
Hoàng hôn rồi, ánh nắng buổi chiều tà buông thả bên sườn mặt cậu, ánh sáng như bụi vàng đậu khẽ trên lông mi dài mảnh.
Nghĩ ngược nghĩ xuôi, Thẩm Trạch Lan tìm ra biện pháp giải quyết rồi.
Cậu có thể niệm Dẫn Thủy Quyết cuốn nước sông mang tới chỗ này.
Làn như thế, cậu có thể đảm bảo lúc nào cũng mình có nước đầy đủ, sẵn sàng cho thời điểm mà cơ thể thanh niên này tăng nhiệt cực nóng, bất kì lúc nào cậu cũng có thể dội nước ướt người này không cho cháy bùng lên.
Được cái là, chú pháp Dẫn Thủy Quyết của Thẩm Trạch Lan cũng chẳng thành thạo gì!
Lần gần đây nhất cậu dùng đến Dẫn Thủy Quyết là hai năm trước, múc nước ao tưới hoa.
Chậc, nếu mà không dẫn nước sông tới đây được, chắc cậu sẽ cố thử đào nước ngầm xem sao.
Còn thật sự không làm nổi, vẫn phải tiếp tục cầm tay quạt mát, đem so với việt loại trừ hàn khí, gãy cụt cánh tay cậu có tính là gì?
Thẩm Trạch Lan đã có chủ ý sẵn trong đầu, cậu lấy một phần lá bạc hà đem nghiền mịn cùng một chút nước, lọc bỏ bã lấy dịch lá cây bôi lên da thịt của mình, bôi xong phần của mình, cậu mới quay qua bôi lên phần da thịt hắn lộ ra bên ngoài y phục.
Dịch lá bạc hà xanh nhớt dinh dính, lẫn lộn những vụn bã của lá cây không gạn sạch hết được, bôi lên da cứ lợn cợn không đều, từng mảnh nước bám trên da xanh nhờ nhờ loang lổ.
Thẩm Trạch Lan bôi cho thanh niên xong, khi nhìn tới bộ dạng bôi thuốc của người này, cậu không nhịn được cười lên.
Nhem nhuốc giống thằng ăn mày ngồi bên vệ đường xin cơm.
Thẩm Trạch Lan cười một trận, mới sực nhớ ra mình cũng có chung bộ dạng như thế, cái gì mà dáng vẻ ăn mày bên vệ đường hả, phải thu hồi lại đánh giá này ngay.
Cậu thấm mệt rồi, hàn khí như con ngựa điên lại chạy bắt đầu cuống cuồng trong cơ thể cậu, Thẩm Trạch Lan nằm xuống dựa vào người thanh niên.
Nhưng cậu không chúy ý tới, ngón tay người này khẽ co giật.
Với tác dụng của cây bạc hà, đêm hôm nay đàn muỗi không nhiều và cũng chẳng hung hăng quấy nhiễu người như đêm hôm qua nữa.
Từ khi cậu có thể nhận biết mọi chuyện đến nay, đây là lần đầu tiên Thẩm Trạch Lan có thể tạm yên ổn ngủ nghỉ vào buổi tối.
Ngày thứ hai.
Thẩm Trạch Lan tỉnh lại, những phần da thịt lộ ra ngoài chỉ có hai ba nốt sưng do muỗi đốt, cậu nghiêng đầu nhìn về phía thanh niên, phần cơ thể người này bị hở ra bên ngoài, trên da cũng chỉ có vài nốt muỗi chích rải rác thôi.
Lá bạc hà vẫn có tác dụng nhất định mà.
Cậu vặn người giãn gân cốt, tay vẩy mấy chú thuật tẩy rửa sạch sẽ nước lá cây dính trên người mình và cơ thể thanh niên, cậu như thường lệ thả xuống một đạo linh văn cảnh báo trên người này, vừa gặm trái cây vừa bước đi hướng đến con sông đằng đó.
Hôm nay cậu tỉnh dậy hơi muộn, phải đi nhanh tới gần bờ sông, trước khi mặt trời treo lơ lửng trên cao nóng gắt, cậu cần dẫn nước sông chảy tới gần hắn càng nhanh càng tốt, nếu không muốn kẻ này tự cháy bùng lên.
Ánh nắng chói chang xuyên qua tán lá giống như yên tĩnh bao trùm lên thanh niên ốm yếu đứng yên trên mặt đất.
Y phục Thẩm Trạch Lan mặc có màu trắng trơn, vải vóc như được vầng thái dương nhuộm sáng bừng, cứ cảm thấy như đang giấu kín cái gì đó đẹp đẽ quý giá.
Cậu cầm gậy chống đi đến bờ sông, ở trước mặt nhìn dòng chảy mệnh mông cuộn trào sóng nước, còn trong lòng cố nhớ lại Dẫn Thủy Quyết.
Trí nhớ không tệ, Thẩm Trạch Lan nhớ lại Dẫn Thủy Quyết, cậu khép lại hai ngón tay độ quyết, trong lòng tập trung nhẩm niệm Dẫn Thủy Quyết, đan điền thì thúc giục linh lực, tách một dòng nước nhỏ từ giữa dòng sông, thi triển dòng nước đúng hướng đi chảy ào về trong hố lớn.
Dòng nước như sợi chỉ bạc, lướt qua trên đỉnh đầu cậu, nhắm thẳng hố to mà chảy đi.
Cậu lôi kéo dẫn nước đến nửa đường, thân thể này phải làm ra mấy động tác có chút kịch liệt, hàn khí trong cơ thể Thẩm Trạch Lan bắt đầu quấy phá, cậu cắn răng chịu đựng đau đớn, cứng rắn điều dẫn dòng nước này chảy vào hố lớn, dùng nước rửa sạch hố ba lần, sau mới đem nước đổ đầy trong hố, làm xong xuôi mới thu hồi linh lực .
Tay vừa thu hồi linh lực xong thì Thẩm Trạch Lan kêu rên một tiếng, mệt mỏi ngồi bệt dưới đất dựa lưng vào gốc cây mọc ven bờ.
Ngồi chờ thật lâu thì hàn khí trong người cậu mới thôi nhảy loạn.
Thẩm Trạch Lan phủi sạch đi trên vết bẩn trên người, lúc đi về chỗ thanh niên đang nằm, cậu có hái được một ít quả dại ven đường.
Tới lúc này, mặt trời vừa lên sừng sững giữa trời.
Thẩm Trạch Lan không thềm đợi thanh niên này từ châm lửa đốt hắn, cậu vứt quả dại, tay niệm ấn quyết chống thấm nước lên vết thương của người này, tách ra mộ phần nước xối ào xuống đáy hố, tưới cho thân thể hắn ướt đầm đìa.
Khi có một hố to đựng nước sông, Thẩm Trạch Lan đã bớt phải dùng sức hẳn.
Cậu khoanh chân xếp bằng ngồi trên mặt đất tu luyện một lúc, phát hiện nước trên người đối phương mau khô đi, lại tưới thêm nước, lại tu luyện một lúc, lại phát hiện nước trên người đối phương khô tiếp, thanh niên cứ phơi khô khô thì cậu lại tưới tưới nước, vòng đi vòng lại, tới khi thái dương đủng đỉnh khuất núi, thì vừa lúc đến giờ cậu được nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau, mặt trời vẫn như cũ nóng hừng hực, Thẩm Trạch Lan quen tay hay làm giống như hai ngày trước, múc nước tưới “Gấu trúc" ngày ngày.
“Gấu trúc” hạ nhiệt độ +1
“Gấu trúc” hạ nhiệt độ +2
“Gấu trúc” hạ nhiệt độ +3…
“Gấu trúc” hạ nhiệt độ +6…
“Gấu trúc” hạ nhiệt độ +19…
Thẩm Trạch Lan dựa vào việc tu luyện cần cù, mỗi ngày chăm chỉ thu nạp linh lực, chuyên tâm cứu chữa nội thương cho “Gấu trúc”, hơn nửa tháng sau cuối cùng thì cậu cũng trị dứt điểm cho hắn rồi.
Người này vẫn như cũ chưa tỉnh lại, Thẩm Trạch Lan suy đoán có thể nguyên nhân chính là do ngoại thương của hắn chưa lành hẳn thôi.
Cậu tìm thảo dược, thay đổi thuốc chữa thương cho người này.
Có lẽ là mấy ngày nay quá mệt mỏi rồi, cậu bị trúng phong hàn.
Đổi xong xuôi thuốc thang, Thẩm Trạch Lan ngồi ở dưới tán cây râm bóng, dựa lưng suy nghĩ mơ màng thừ người, nếu vết thương người này lành lặn rồi mà còn không tỉnh, cậu chẳng chờ gì nữa chạy đi bẻ cây vót nhọn làm công cụ săn giết thỏ hoang.
Trong lúc tìm kiếm thảo dược cậu phát hiện ở đây có thỏ hoang.
Ngày ngày phải ăn cây trái, Thẩm Trạch Lan tưởng mình cũng là trái cây rồi, ăn ăn phát ngán, thấy được thỏ hoang, cậu đã rặt mòi toan tính thêm thịt cải thiện thực đơn rồi.
Chuốt sắc nhọn nhánh cây và bọc lên linh lực bên ngoài, mũi cây thô sơ trở nên bén ngót như đao.
Thẩm Trạch Lan cầm nhánh cây, cắt đứt động mạch cổ thỏ hoang cho chảy hết tiết thỏ ra ngoài. Lướt mắt nhìn trời nắng càng thêm nắng, cậu bỏ thỏ hoang xuống, thờ ơ đưa tay chấp quyết vận linh lực, tùy tiện tưới nước xả xuống.
Lúc này thanh niên đã tỉnh lại, chỉ là do nằm bất động lâu ngày, cơ bắp luôn bị duy trì ở trạng thái thả lỏng, cả người đuối sức không cách nào đứng dậy được.
Tuy không thể đứng dậy ngay, nhưng ý thức đề phòng cảnh giác của hắn lại không giảm đi chút nào, bên ngoài im im như chẳng biết gì mà trong lòng âm thầm thả thần thức ra thăm dò xung quanh.
Tu sĩ đã tu luyện đến Kim Đan kỳ, có thể điều động thần thức trong nội thể.
Thần thức là con mắt thứ hai của tu giả, tăng tiến thuận theo tu vi thăng cấp của tu sĩ, tu sĩ Kim Đan kỳ đứng tại chỗ sử dụng thần thức, chớp mắt có thể quan sát hoàn cảnh xung quanh trong phạm vi mấy dặm.
Tạ Dương Diệu nhớ rõ là trước khi chính mình mất đi ý thức, hắn đang định ngự đao đi tới phủ thành chủ Kỳ Lân thành tại Thiên Tinh Châu.
Khi hắn xuất môn trừ ma vệ đạo đã bị người tính kế mưu sát, đẩy hắn ngã vào hang ổ nuôi dưỡng ma vật, cũng may có mang theo hộ thân chi hoa cùng với trục ma linh phù, nên hắn chưa xảy ra chuyện gì bất trắc và nhanh chóng bò ra khỏi động chứa ma vật.
Người tính kế giết hắn thấy hắn còn sống sót chạy ra ngoài, đã triệu tập đám yêu thú ráo riết truy sát Tạ Dương Diệu.
Linh lực trong thân thể hắn cạn sạch, toàn thân gánh trọng thương, phải tận sức cắt đuôi đám yêu thú đuổi giết, hắn tính toán chạy tới phủ đệ thành chủ Kỳ Lân Thành muốn dưỡng lại sức, thuận tiện thì chữa trị thương thế .
Nhưng bây giờ, chỗ hắn đang ở là nơi nào thế?
Hay là Tạ Dương Diệu hắn lạc vào trong sâu núi thẳm?
Nhưng nếu là ngã vào giữa núi rừng hoang vu, nội thương của hắn được chữa trị tốt bằng cách nào thế? Ngoại thương tại sao lại được băng bó cẩn thận?
Tạ Dương Diệu lúc tỉnh lại đã phát hiện ra vấn đề trước nhất chính là, sự khác thường của thân thể mình.
Thần thức hắn lấy cơ thể làm trung tâm, phóng rộng ra bốn phương.
Thần thức tràn đi chưa được bao xa, chẳng biết rõ đây là nơi nào thì một dòng nước đột nhiên xuất hiện trên bầu trời, nước bung xõa ra đổ ào ào dội thẳng xuống người hắn.
Tạ Dương Diệu: ???