Chương 01

Thiên địa thủa ban sơ, vạn vật chỉ là mớ hỗn độn.

Đằng đẵng trải qua mấy tỷ năm đã  thai nghén ra sinh linh, khắp nơi trên đại địa đồng loạt trồi lên các thế lực tranh giành thiên hạ. 

Hỗn chiến liên miên bao năm, cuối cùng đã yên ổn.

Đương thời, người cai trị và thống lĩnh tu tiên giới Cửu Châu là Tạ tôn chủ - Tạ Đông Trì.

Vài ngày trước đó, Tạ thiếu chủ Tạ Dương Diệu - con độc đinh của Tạ tôn chủ vệ đạo trừ ma đã mất tích, Cửu Châu chấn kinh.

Nội bộ Cửu Châu có lòng nịnh bợ Tạ tôn chủ, khắp chốn ra sức tìm kiếm tung tích Tạ Dương Diệu.

Việc này gây náo loạn to lớn, nhưng mà với những người thường nhỏ bé, những kẻ chẳng có quan hệ với quyền thế tài lực thì có là gì? Có chăng là chuyện uống một chén trà ngồi tào phào sau khi ăn xong bữa thôi. 

Nhà tài phú thì quan tâm đợi mua linh thảo, săn yêu thú, đủ thứ chuyện thượng vàng hạ cám cùng các mối quan hệ lớn nhỏ chồng chéo lợi ích liên quan tới nhau.

Bầu trời đen ngòm, mưa bụi bay mù trời như tấm mạng lớn từ trên cao chụp xuống vây giữ trấn nhỏ Đông Ngô - nơi này thuộc Kỳ Lân thành trấn tại Thiên Tinh châu. 

Một thanh niên khẽ ho khan, tay cầm ô dầu màu đen men theo bức tường đi trên con đường lát đá xanh ướt dầm dề, cậu khoác một tấm áo choàng dài có mũ che dày dặn màu xám, bên trong mặc một bộ đồ trắng thuần, cậu ho khan không ngừng, ngón tay mảnh gầy run lên nhè nhẹ.

Vải dù đen nhánh hứng nước mưa thoáng rơi xuống, giọt nước cứ thế lăn tròn chảy đi.

Phần bả vai áo thanh niên bị ngấm nước lộ vải ẩm ướt sậm màu bên dưới, cậu ngả chiếc ô ra sau để lộ ra một gương mặt tái nhợt mà đẹp đẽ, cùng một đôi mắt xám xanh lạnh nhạt.

“Thẩm Trạch Lan?”

Một tiếng gọi vọng tới từ phía sau, một đôi ủng đen dẫm ào qua vũng nước loang loáng ánh sáng đi nhanh đến đó, Đường Thành một tay giương tán ô, một tay đỡ lấy cậu.

“Trời đang mưa to, ai để mặc cho ngươi chạy ra đây thế này? Lỡ mà cảm lạnh, lại đổ bệnh ốm nặng một trận đấy.”

Thẩm Trạch Lan nói: “Ta có phải bình hoa đâu, là đi ra gặp người mà thôi.”

“Ai?” 

Cậu bảo: “Đầu tháng năm, Vương thiếu gia - Vương Thịnh thụ lệnh Tiềm Long Tông sẽ trở về trấn làm việc.”

Vương Thịnh, là người bản địa ở Đông Ngô trấn. Mười tuổi gia nhập vào Tiềm Long Tông - tông phái xếp hạng thứ mười trong bảng đại tông phái tại Thiên Tinh Châu, hiện tại đã là tu sĩ Kết Đan sơ kỳ.

Cửu Châu tu sĩ phân chia chín cấp bậc tu luyện: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, hóa thần, Luyện Hư, hợp thể, Đại Thừa, Độ Kiếp.

Vì muốn phân chia ranh giới thực lực giữa chín cấp bậc này, lấy Kim Đan làm vách ngăn, tu sĩ dưới Kim Đan kỳ, mỗi cấp bậc còn bị chia nhỏ thành cửu tầng nữa.

Lấy Luyện Khí kỳ là ví dụ, phân biệt rõ ràng cửu tầng từ luyện khí nhất tầng, luyện khí nhị tầng tấn tới luyện khí cửu tầng.

Từ Kim Đan kỳ trở lên, bao gồm cả Kim Đan kỳ, các cấp bậc được chia tách ra làm tiểu tam kỳ: Sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ. 

Ví như Vương Thịnh chẳng hạn, được xếp vào tu sĩ cấp Kim Đan sơ kỳ, là đối tượng mà cả Đông Ngô trấn không thể chọc tức, là kẻ ai cũng mong muốn cung phụng giơ tay nâng hứng lấy lòng bằng được.

Đường Thành vừa nghe Thẩm Trạch Lan nói ra đi gặp Vương Thịnh, tức khắc đoán được cậu đi tìm Vương Thịnh để làm cái gì, mặt mũi gã sầm sì, túm cậu kéo trở về ngay.

“Đó là đệ tử đại tông phái, dù được chính trưởng lão chân truyền dạy dỗ ra rất lợi hại, nhưng bọn chúng cũng không phải chuyện gì cũng sẽ hiểu biết cả, cái gọi là có biện pháp giúp cậu trừ bỏ hàn khí trong cơ thể, ta khẳng định là đang lừa cậu đó.”

Thẩm Trạch Lan là con trai Thẩm gia, lọt lòng đã mang một thân hàn khí.

Hàn khí đối với người cậu cũng không tổn thương, cũng chỉ là cơ thể cậu mang nhiệt độ giảm thấp hơn so người bình thường thôi, nhưng từ năm cậu ba tuổi bị người ta đẩy xuống nước, hàn khí bên trong người cậu bắt đầu tác quái.

Mỗi đêm tối, khí lạnh từ trong cơ thể tràn ra, lạnh đến cả người cậu rét run, xương cốt từng khúc từng đốt đau đớn giống như bị người ta đánh đập nghiền nát .

Không ổn nhất chính là cậu càng trưởng thành, hàn khí trong thân thể cậu cũng từng bước tăng cường theo, chỉ cần hoạt động kịch liệt, hàn khí liền tán loạn khắp cơ thể cậu chẳng phân biệt ngày đêm.

Thẩm gia vét cạn của cải, móc nối không biết bao nhiêu tầng quan hệ, cầu danh y tứ phương đều không cứu chữa được, chỉ có thể trơ mắt nhìn cơ thể Thẩm Trạch Lan càng ngày càng kém đi.

Mọi người đều nói Thẩm Trạch Lan  không sống được bao lâu, có thể qua năm nay, có lẽ sang năm sau nữa là chết.

Mẫu thân Thẩm Trạch Lan ngàn lần tự trách, cho rằng là chính bà không để mắt chăm sóc tốt Thẩm Trạch Lan, nên cậu mới bị người ta đẩy xuống nước. Mặc dù Thẩm Trạch Lan chưa bao giờ oán trách người, nhưng mẫu thân cậu có đôi khi cũng lánh đi tới góc khuất yên lặng mà rơi nước mắt. 

“Đường Thành.”

Thẩm Trạch Lan không còn sự lựa chọn nào nữa phải gọi Đường Thành một tiếng.

“Ta đau quá, giờ không còn biện pháp, hi vọng cuối cùng ta gửi gắm chỉ còn là Vương Thịnh.”

“Ta bắt buộc phải tới gặp được hắn. Cho dù ngày hôm nay ngươi kéo bằng được ta đi về, ngày mai ta vẫn sẽ lén lút đi tới để gặp hắn.”

Đường Thành nghe thế liền dừng  bước chân, hắn buông Thẩm Trạch Lan ra, giống như con ruồi mất đầu bay lòng vòng, thái độ phiền muộn cắn răng nói: “Thôi, đi đi! Ta bồi cậu tới đó!”

Vương Thịnh hẹn gặp mặt Thẩm Trạch Lan tại Cẩm Hoa lâu.

Cẩm Hoa lâu là tòa lầu các phong nhã đẹp đẽ quý giá nhất tại Đông Ngô trấn, nó dựng nên ở trong rừng Cẩm Hoa, dù có đứng ở bất kì cánh cửa sổ nào tại đây, đưa mắt nhìn ra chỉ thấy màu đỏ của hoa cẩm trải dài xa xăm chẳng có điểm dừng. 

Thẩm Trạch Lan cùng Đường Thành đi vào Cẩm Hoa lâu.

Thị nữ Cẩm Hoa lâu biết được cậu tìm ai, liền cười nói: “Mời hai vị công tử đi theo ta.”

Nàng dẫn hai người đi lên tầng hai, lách qua mấy khúc gập, bước theo hành lang chạy dọc hai bên sườn của một căn phòng xa hoa trang nhã.

“Vương thiếu gia, giờ này là lúc nào rồi mà còn chưa nhìn thấy Thẩm Trạch Lan. Thẩm Trạch Lan sẽ đến thật sao?”

Chân vừa mới vừa đi đến cửa nhã gian, đột nhiên nghe thấy một câu như thế khiến cậu giật mình, Thẩm Trạch Lan ngăn thị nữ đưa tay gõ cửa, mấy người dừng lại ở đó.

Trong nhã gian, vọng ra giọng của một nam nhân trẻ tuổi, tiếng nói này không lạc đi đâu, là Vương Thịnh.

“Tất nhiên cậu ta sẽ đến vì cậu ta đã hết cách rồi, giờ chẳng còn biện pháp gì trừ bỏ hàn khí, nghe thấy ta nói có cách cứu trị, cậu ta đương nhiên sẽ coi ta như cọng rơm cứu mạng, cuống lên chạy tới rồi. Lúc này có lẽ đang đi trên đường đến đây, Thẩm Trạch Lan ốm yếu như thế, nghĩ thôi cũng biết là đi lại rất vất vả.”

“Như thế này ta an tâm chắc rồi. Nếu lần này có thể thuận lợi lấy được linh căn của Thẩm Trạch Lan đến tay, đem qua chữa trị thật tốt linh căn rách nát của tiểu sư đệ ta, chắc chắn ta cảm tạ thật sâu, chỉ là đáng tiếc cho một Thẩm Trạch Lan.”

Người nói chuyện buông tiếng thở dài,

"Cậu ta có làm gì sai, cứ tưởng là cứu giúp loại bỏ đi được thống khổ, thế mà lại gặp chúng ta tính kế chờ sẵn.”

Vương Thịnh nói: “Lý thiếu tông chủ có tấm lòng Bồ Tát cao cả, nhưng đây cũng là sự tình không thể tranh khỏi rồi, đổi lấy linh căn cậu ta thì chắc chắn bồi thường tử tế cho người ta thôi mà.”

“Nói đến thì, linh căn của Thẩm Trạch Lan cũng thật là lãng phí. Ta từng hỏi thăm rồi, linh căn của Thẩm Trạch Lan quá tốt, nhưng vì hàn khí xâm nhập thân thể mới chịu ảnh hưởng, tu vi tăng trưởng chậm chạp, hiện tại cậu ta mới đến luyện khí kỳ cửu tầng, không bằng cung phụng linh căn cho tiểu sư đệ của Lý thiếu tông chủ, để linh căn này phát huy hết trình độ nó vốn có.”

Lý thiếu tông chủ lại thở dài.

“Sao cứ cảm thấy...”

Vương Thịnh nói tiếp: “Thật ra, nói tới việc đổi lấy linh căn Thẩm Trạch Lan thì ngược lại đây là một điều kiện có lợi. Cậu ta sẽ trở thành người phàm, chỉ cần qua hai năm là sẽ lìa đời, kết thúc một kiếp đau đớn.”

“Nói đúng, lìa đời sớm thêm chút nào thì cũng có nghĩa là nhanh chóng kết thúc thống khổ lúc ấy.”

Thẩm Trạch Lan đứng lặng lắng nghe họ nói chuyện bên trong.

Đường Thành bên cạnh nghe không nổi nữa, cảnh cáo thị nữ không được nói ra là bọn họ đã tới, hắn lôi kéo Thẩm Trạch Lan ra khỏi Cẩm Hoa lâu, kéo thẳng về Thẩm phủ.

“Rặt một lũ chó má tính kế bẩn thỉu, cái gì đại tông đệ tử, nuôi đầy bụng ý nghĩ xấu!” 

Đường Thành cả giận nói, “Nếu không phải vì ta không đủ tu vi, kiểu gì cũng phải vặt đầu bọn chúng đem hầm nhừ.”

Thẩm Trạch Lan rũ mi mắt, lông mi thật dài hờ khép che đi ánh mắt xám xanh, khi lông mi đổ bóng trên gương tái nhợt, ám đen giống như có ma quỷ ẩn hình.

Một lát sau cậu nâng mi mắt lên, đổi ngược lại bắt đầu trấn an Đường Thành.

“Đừng nóng giận, không phải ngươi đã sớm đoán được đó là âm mưu còn gì?”

Đường Thành tức giận đến không làm gì được, hắn nhìn về phía Thẩm Trạch Lan, nói:

“Bọn họ hau háu tính toán rút linh căn của cậu, lần này không tóm được, đương nhiên sẽ không có lòng tốt thương hại nữa đâu, nói không chừng lần sau sẽ thẳng tay cướp bóc. Trước Thẩm gia dù có đang lúc vững mạnh nhất, cũng không chắc cản được bọn chúng, so ra bây giờ hoàn cảnh Thẩm gia đã chẳng thắng thế hơn người, cậu cùng bá phụ bá mẫu cân nhắc chu toàn, trong thời gian này, toàn gia chịu khó ra ngoài lánh nạn đi.”

Thẩm gia trước nay lấy chế tác binh khí làm con đường buôn bán mưu sinh, sau lại đắc tội nhân vật lớn, trưởng bối bị đánh tàn phế, con đường buôn bán bị cướp đoạt, cửa hàng bị thâu tóm, gia sản nhanh chóng suy tàn.

Thẩm Trạch Lan không trả lời.

Đường Thành cứ lải nhải, nói suốt một đường, cắn răng buông lời cuối cùng: “Cậu có nghe hiểu hay không hả?”

“Nghe hiểu.” Thẩm Trạch Lan nói, “Về đến nhà ta rồi.”

Đường Thành ngẩng đầu liền thấy không xa phía trước chính là Thẩm phủ.

“Về đi thôi.” Đường Thành nói.

Thẩm Trạch Lan nhẹ nhàng gật đầu, tay cầm ô, hướng Thẩm phủ đi tới.

Mưa phùn mênh mang ôm chùm cậu ta, theo khoảng cách cứ xa dần xa, bóng dáng Thẩm Trạch Lan càng thêm mờ mịt.

Đường Thành không biết vì sao hắn lại có một loại cảm giác Thẩm Trạch Lan đang tan theo màn mưa, hắn gọi cậu lại.

Thẩm Trạch Lan xoay người lại, cười nói: “Làm sao vậy?”

Đường Thành vô duyên vô cớ nói không nên lời, phất tay nói:

“Không có việc gì, đi về đi.”

“Đi đây.”

Thẩm Trạch Lan xoay người, tiếp tục hướng nhà mình mà đi, cậu đi thật nhanh về đến nhà.

Phủ đệ Thẩm gia nhìn từ bên ngoài to đẹp, nay chỉ còn có cái xác rỗng tuếch của một gia đình từng phú quý, mở cổng lớn bước vào lại là khung cảnh nghèo nàn đến cực điểm, trong nhà chẳng còn lấy một món đồ gì có giá trị.

Trưởng bối sáng sớm đều ra khỏi nhà đi làm việc, tới buổi tối mới có thể quay về Thẩm gia.

Thẩm Trạch Lan đã quen sống trong ngôi nhà lạnh lẽo, cậu che ô cẩn thận trở lại phòng của mình, tay gỡ xuống Thương Khung kiếm đang treo trên tường nhà, đi tới ngồi trước cửa sổ lau kiếm.

Thương Khung kiếm là thời điểm cậu mới vừa bước chân vào cánh cửa tu luyện, là lễ vật của phụ thân đưa tặng cho cậu, nhưng sau khi hàn khí trong thân thể tăng cường, kiếm phủ bụi thành vô dụng.

Vải dệt mềm mại lau sạch bóng thân kiếm thon dài cứng rắn, Thẩm Trạch Lan đứng lên, đi tới một chỗ rộng lớn trong đình đài, ngẫm nghĩ muốn luyện lại thêm lần nữa bộ kiếm pháp từng học.

Thức thứ nhất trong bộ kiếm pháp mới vừa luyện ra, hàn khí trong cơ thể liền bắt đầu chạy tán loạn.

Sắc mặt Thẩm Trạch Lan tái nhợt, đau đến nỗi không cầm kiếm được, mồ hôi lạnh ứa ra, cậu cắn chặt răng, bám cột nhà ngồi xuống.

Hàn khí chạy loạn trận từng trận, dày vò toàn thân cậu hồi lâu mới ngừng.

Quần áo Thẩm Trạch Lan mặc bên trong dường như ẩm ướt lạnh mướt mồ hôi, hắn bấm tay niệm chú ngữ hong khô quần áo, chậm chạp hồi thần, mệt lử mở mắt nhìn, tay ôm kiếm trở lại phòng, cậu ngồi ngay ngắn trước bàn sách trải ra trang giấy.

Tuy rằng cậu nghe những Vương Thịnh cùng Lý thiếu tông chủ nói ra, đại đa số lời nói hai kẻ đó Thẩm Trạch Lan đều không thích gì, nhưng có một vài lời nói, cậu cảm thấy nói không sai, như câu sớm lìa đời là sớm kết thúc thống khổ giày vò.

Thẩm Trạch Lan sau khi lên ba, chưa từng trải qua được một đêm ngủ yên giấc, đêm dài qua đêm dài đau đớn, cậu đã chẳng nhớ rõ kiếp trước được sống tự tại khỏe mạnh vui vẻ nhảy nhót tung tăng.

Thẩm Trạch Lan là người xuyên sách, là bò từ trong bụng mẹ tới thế giới này, khi đầu óc cậu hoàn toàn trưởng thành, cậu mới nhớ lại được kiếp trước của mình, mới nhận thức được chính cậu đã xuyên vào một quyển tiểu thuyết tu tiên vả mặt sắm vai, vai chính Long Ngạo Thiên một đường tấn cấp thu phục huynh đệ tay chân với vô số hồng nhan si mê vây quanh.

Mà nam chính tiểu thuyết chính là thiếu chủ Cửu Châu Tạ Dương Diệu bặt vô tung tích gần đây thôi.

Nhưng biết rõ được chuyện này thì sao, đối với sinh hoạt hằng ngày của cậu cũng không có ảnh hưởng gì hết.

Cậu chỉ là một nhân vật tào phào qua đường trong sách nghìn người như một, so sánh cùng nhân vật trung tâm như Tạ Dương Diệu, người mà trang sách nào cũng thấy tên tuổi lấy đâu ra cơ hội giao thoa nào với nhau. 

Trừ khi Thẩm Trạch Lan không còn  hàn khí nữa, đi ra khỏi trấn nhỏ này, đi tới đất trời bao la rộng lớn ngoài kia.

Đầu ngón tay Thẩm Trạch Lan lướt qua giấy mặt tuyết trắng, đổ nước vào nghiên mực, mài thẻ mực thật tốt, cậu cầm xuống treo bút lông màu tím mướt mềm, chấm ngòi bút vào nghiên thấm mực nước. 

Cho đến ngày hôm nay, cậu thật sự là dây cung hết đà không chịu nổi nữa rồi.

Cậu đứng ở chỗ này hướng mắt nhìn ra phía trước, chỉ một mảnh xám xịt, nhìn đâu cũng không thấy đến nửa điểm ánh sáng.

Câu nói kia, sớm giải thoát là sớm kết thúc thống khổ, tưởng như một hạt giống ma quỷ gieo vào trong trái tim cậu, điên cuồng nảy mầm phát triển bộ rễ rắn chắc bao chặt lấy tâm trí cậu.

Trên đường trở về, Thẩm Trạch Lan vẫn luôn suy nghĩ rằng, nên tự kết thúc cuộc đời mình như thế nào nhỉ.

Cậu nghĩ tới nhảy vực.

Trên vách núi hiểm trở cao ngất, chỉ cần sảy chân liền dịu dàng mà lấy đi sinh mạng cậu. Nhưng quan trọng nhất chính là cậu có thể ngăn cản phụ mẫu mình tới nhặt xác. 

Vì không thể nhặt xác, vì không thấy thân thể cậu, là bớt đi một phần thương tâm.

Hồng trần cát bụi bay vạn trượng, nhân gian việc thương tâm có quá nhiều, có thể ít đi một lần đau khổ liền để nó ít đi thêm một lần vậy thôi.

Gió lạnh cuốn mưa phùn bay vào cửa sổ phát ra lạch cạch lạch cạch bên tai, Thẩm Trạch Lan nâng cao cổ tay cầm bút lông tím, hạ ngòi bút xuống mặt giấy, nhưng bút lông vừa mới vừa chấm lên một chút, đã dừng lại.

Người sắp buông bỏ nhân thế, luôn có rất nhiều lời muốn gửi gắm cho thân nhân bằng hữu ở lại.

Thẩm Trạch Lan được đắp nặn từ máu thịt thân nhân tạo thành đương nhiên cũng không phải ngoại lệ, cậu nhớ tới tiền tiêu vặt còn lại của mình, nghĩ đến phụ thân tới mùa đông liền tái phát bệnh cũ, lại nghĩ đến mình khi chết đi rồi, cha mẹ chắc hẳn nhẹ nhõm hơn…

Cậu nghĩ mình có quá nhiều lời muốn nói với họ, chỉ là ba thước giấy trắng trải sẵn này, chắc không thể viết được hết lời cậu muốn gửi lại.

Tạm dừng thật lâu.

Thẩm Trạch Lan rũ mắt cúi xuống, cặm cụi viết tiếp theo dòng chữ.

“Trạch Lan phải đi rồi, nhiều năm qua phiền lụy, mong người quý trọng thân thể, xin người chớ thương tâm.”

Viết xong dòng chữ này, cậu gác xuống bút.

Thẩm Trạch Lan nhẹ nhàng đóng lại cánh cổng nhà, cậu che tán ô bước đi, bóng dáng như tan chảy hòa vào trong màn mưa ấy.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play