Chương 02
Đông Ngô trấn có ba con đường có thể ra vào trấn nhỏ, cứ đi dọc theo con đường hướng đông bắc kia tới cuối cùng sẽ nhìn thấy sông Thiên Nữ dài rộng.
Đôi bờ sông chôn cọc đá nối liền bằng một sợi dây xích sắt gắn chắc lên trên, kéo dài qua mặt sông.
Cụ già chống sào trúc đứng ở trên thuyền, tay chỉ cần nắm xích sắt, là có thể yên tâm mà đưa hành khách đi từ bờ sông bên này, an toàn đặt chân lên bờ sông bên kia.
Mấy năm qua, chưa từng có một lần phạm lỗi.
Buổi sáng giống như mọi ngày, cụ già thường đi tới lúc này và ngồi trong lều hóng gió dựng trên bờ cỏ bên sông trú mưa, ừ hừ ngâm khúc, ngân nga đến thích thú, khi ngẩng đầu lên, tầm mắt đột nhiên nhìn thấy một người bung dù, xuyên qua mưa bụi hướng từ bên đó đi tới đây.
“Cậu trai trẻ đi sang sông à?”
Cụ có giọng nói vang khỏe kéo dài như con sóng vỗ, hỏi.
“Vâng, làm phiền cụ.” Đối phương trả lời.
Cụ ông mặc lên áo tơi đội nón cói lên đầu, tay cầm lấy cây sào trúc đi trước dẫn người lên thuyền.
“Cậu trai trẻ muốn đi tới nơi nào?”
Một mình cụ ông canh giữ trên dòng Thiên Nữ nhiều năm, người già buồn miệng không chịu nổi tịch mịch, mỗi khi gặp người cần sang sông, trước sau ông đều muốn nói chuyện phiếm với họ vài câu.
Thẩm Trạch Lan cũng không ngồi trong mái lán che mưa nắng, cậu đứng ở đầu thuyền, nhìn Đông Ngô trấn xa dần đằng sau.
Nhìn một lúc cầu thu hồi tầm mắt, bình tĩnh nói: “Đi tới một nơi mà ta nên đến.”
Cụ ông sửng sốt một chút, cười nói: “Thanh niên như cậu nói chuyện thực sự có ý tứ.”
Lão đánh giá lại chàng trai trẻ trước mặt,
“Ngươi là... Con trai của Thẩm Tiêu - Thẩm Trạch Lan? Ta không hay thấy ngươi đi lại qua đây, nhìn qua một lúc rồi thế mà không có nhận ra ngươi đấy.”
Thẩm Trạch Lan không nói gì chỉ cười một tiếng.
Thuyền lướt mau sang tới gần bờ bên kia, Thẩm Trạch Lan trả lộ phí qua sông rồi bước xuống thuyền.
Bản vẽ địa phương Kỳ Lân Thành chỉ rõ, nơi này có một vách núi gọi tên là Bách Nhãn quỷ nhai, vách núi hiểm trở vươn cao trăm trượng, người lỡ bước rơi xuống ở đây thì tuyệt nhiên không có cơ hội sống sót.
Cho dù có là tu sĩ kết đan mang thực lực phi thiên độn địa mạnh mẽ khôn cùng, cũng không chắc có khả năng sinh tồn ở nơi này.
Tương truyền rằng, bởi vì dưới đáy vực có Bách Nhãn Quỷ vô cùng hung hãn, chuyên ăn sạch tim phổi người rơi xuống đó, mục đích Thẩm Trạch Lan đi tới đây, là hướng đến Bách Nhãn quỷ nhai, nơi vực sâu chôn thân vứt xác tốt nhất dành cho cậu.
“Mỗi ngày tới giờ hợi ta kết thúc công việc, nếu ngươi cần về trấn mà không tính trước giờ giấc đi quá thời gian ta làm ở đây, không kịp thời giờ là ngươi phải chờ ở chỗ này hít gió mưa đấy.”
Mưa rơi nặng thêm vài phần, cụ ông không nghĩ cơ sự sâu xa ẩn trong lòng cứ tùy ý nói với cậu, người đứng trên thuyền đáp lời, thanh âm lơ lửng kì ảo trôi theo con nước uyển chuyển lững lờ chảy đi.
Thẩm Trạch Lan nói lời cảm tạ, hướng Bách Nhãn quỷ nhai mà đi.
Trên đường đi cậu phải tạm nghỉ rất nhiều lần mới đến được đây, thân thể này rệu rã đến mức chẳng dùng được thêm mấy lần nữa.
Khi cậu đi vào Bách Nhãn quỷ nhai, trời sắp tối rồi.
Phía trên Bách Nhãn quỷ nhai, sương mù quay cuồng trên không trung giống như mây cuộn dày nặng, một hơi thở lạnh buốt cắt da thổi từ trong sương mù chui ra, nhắm thẳng vào mặt cổ Thẩm Trạch Lan, bên trái xương sườn bắt đầu đau lên, xương cốt toàn thân cậu đều ê ẩm rần rần nhức nhối.
Trong đầu Thẩm Trạch Lan biết, hàn khí bắt đầu chạy tán loạn rồi. Cậu cầm ô cũng chẳng nổi, mà giờ phút này cũng không cần thiết che ô nữa, cậu thu tán ô đặt lên cành cây thông năm lá mọc bên vách núi.
Chiếc ô này được cậu giữ gìn còn rất mới, không nên giống như cậu chịu cảnh phá hủy, chỉ mong sao có người nhìn thấy nó rồi mang đi dùng tiếp.
Cái suy nghĩ này vừa nhảy ra, Thẩm Trạch Lan nhịn không được cười lên, kéo theo trái tim phập phồng khó chịu.
Ai sẽ đến Bách Nhãn quỷ nhai chứ? Chỉ sợ chiếc ô này dù có bị rêu thông mọc kín cũng sẽ không có người phát hiện ra nó đâu.
Nhưng cậu cũng chẳng có cách nào cả.
Thẩm Trạch Lan thu lại ý cười, cậu hứng mưa phùn mà đi đến bên vách núi, cúi nhìn qua xung quanh người mình lần cuối, chỉ có đen nhánh một màu vây bọc chẳng nhìn thấy rõ gì cả, đôi mắt liền khép lại, ngã xuống.
Tiếng gió thôi dồn dập, sương mù lạnh lẽo bủa vây, âm thanh mưa rơi xuống cây tùng lộp độp như kéo dài sự thê lương vô cùng tận.
Thẩm Trạch Lan rơi xuống rất nhanh, đã không còn khổ sở, cũng chẳng có sợ hãi, cậu mang hết tất cả theo mình rời xa.
Một tiếng vang dội lên khô khốc khi cậu rơi xuống đáy sâu…
Mưa phùn rơi mãi, quá nửa đêm mới vừa ngưng lại, Thẩm Trạch Lan cảm thấy chính cậu đang ngâm trong một vũng nước ướt át lầy lội, cậu cố gắng hết sức co giật ngón tay, ý thức từ từ khôi phục trong cơ thể, cậu mới biết được rằng hóa ra mình chưa chết.
Hay cậu sinh ra chính là tai họa ngập trời? Dù có ngã ngửa từ trên cao như thế xuống đất cũng không bỏ mạng được.
Cậu ho khan mấy cái như xé phổi móc tim, mắt mở to chống hai tay lên đất ngồi dậy.
Khi ngồi lên, Thẩm Trạch Lan phát hiện trừ bị trầy trật tổn thương ngoài da một ít ra thì xương cốt toàn thân cậu vẫn còn tốt lắm.
Thật là kỳ quái.
Giờ phút này trời đã hừng đông, bởi vì cả đêm mê man mất đi ý thức, nên cậu ít nhiều không còn cảm nhận được hàn khí giày vò cơ thể mình nữa.
Ban ngày sương mù trong Bách Nhãn quỷ nhai tan hết, Thẩm Trạch Lan quan sát bốn phía, bãi đá lộn xộn xù xì lởm chởm, cây cối xanh um, nhìn đi nhìn lại không thấy giống đang ở nơi hung hiểm như Bách Nhãn quỷ nhai.
Có lẽ là tại vì vừa có trận mưa rơi xuống, đáy vực vô cùng lạnh, cậu hít thở thổi ra làn sương trắng nhợt, Thẩm Trạch Lan quen chịu rét lạnh đã thành tính, đáy vực thời điểm đáy vực lạnh lẽo như này đối cậu chẳng bõ bèn gì.
Vừa cúi đầu, ánh mắt cậu nhìn đến vết thương trên mu bàn tay trái, đá nhọn cào toác da tay, trong lòng cậu dồn về một cơn bực bội khó kiềm nén.
Thẩm Trạch Lan vươn ngón tay phải, chạm xuống miệng vết thương, mới ép giữ tới thịt mềm thì đau đớn cũng bò lên, vết rách rỉ máu đỏ tươi dính ướt đầu ngón tay, ngấm vào dưới rãnh móng tay được cắt tỉa gọn gàng.
Cậu nhìn thấy máu, tới cùng tự bình tĩnh.
Cậu buông tay ra, không buồn để ý đến miệng vết thương nữa, từ từ chống đỡ thân thể đứng dậy. Hàn khí sau một đêm chạy tán loạn khiến toàn thân cậu chỗ nào cũng không thoải mái, gân cốt thì giống như bị kéo căng ra đến mức tận cùng.
Tình trạng kiểu này trên cơ thể cậu sẽ không kéo dài được lâu lắm, chừng một nén nhang qua đi sẽ vơi bớt.
Thẩm Trạch Lan nghĩ hôm nay không thể chờ hết một nén nhang, cũng chẳng nghĩ tới việc tìm tòi nghiên cứu chính bản thân cậu vì sao ngã xuống mà không chết, cậu bước qua bãi đá lộn xộn, đi đến dưới một cây xanh cành lá tốt tươi, trên cành đang bò leo vô số dây mây thô to như bầy rắn lớn nhỏ nhung nhúc dưới tán cây.
Thử kéo tới là biết rắn chắc thật.
Cậu đang muốn tìm một cái cây cách mặt đất không cao lắm, chọn sợi dây leo xinh đẹp dài mềm, bỗng trên không trung xanh thẳm xoẹt qua một luồng lửa sáng ngời chói mắt, sắc lửa nhuộm hồng một mảnh trời, giống như sao băng ngay lập tức rơi xuống, bay tới thẳng chỗ này.
“Oanh.”
Không khí truyền vang một tiếng động lở trời, ánh lửa cày xới mặt đất, khí nóng quất tung cuồng phong dữ dội.
Theo cuồng phong hoa lửa cháy bỏng văng ra tứ tung, lửa ngùn ngụt thiêu đốt cây cối xanh tươi cháy đen kịt, mùi hương cỏ cây thiêu rụi gắt mũi lan tỏa trong không khí xung quanh.
Vạt áo Thẩm Trạch Lan tung bay, trên cổ cậu cũng bị hoa lửa bắn trúng, bẩm sinh vốn thể hàn, ngọn lửa như thế cũng không thể làm gì cậu, giơ tay phẩy tan hoa lửa nóng cháy, Thẩm Trạch Lan nhăn mặt nhíu mày, dõi mắt tới ánh lửa đằng đó.
Thứ gì vừa rơi xuống?
Ngọn lửa đã dập tắt, đám cháy lan ra trên cây cối xung quanh cũng tàn rồi.
Trên mặt đất xuất hiện thêm một cái hố to, bùn đất xung quanh bị thiêu cháy đen nhẻm.
Thẩm Trạch Lan đứng bên cạnh miệng hố, ngửi được mùi máu tươi thật nồng, cậu đưa mắt nhìn xuống hố, thấy ở đó có một thanh niên cao lớn nằm thẳng dưới đáy.
Thanh niên này anh tuấn phi phàm, khí chất như sóng lớn ngoài khơi xa, tóc vấn cao cài liên hoa quan, y phục trên người đen tuyền lạnh băng, trải rộng trên mặt vải thêu dệt tỉ mỉ là hoa văn rồng bay đạp gió cưỡi mây từ chỉ vàng tơ bạc quý giá, đai lưng cắt làm từ da thuộc tiệp màu quần áo hắn đang mặc, kiểu cách trang trí hoa mĩ phức tạp với những chi tiết ánh kim sáng chói phô ra, phần ống tay áo lật ra có quấn một khối ngọc bội song ngư hoàn đã vỡ nát ở cổ tay hắn.
Nhìn sơ qua liền biết đây chính là tu sĩ chính đạo lắm tiền, không phải là thiếu gia cao môn đại hộ thì cũng là đệ tử đại tông phái nào đó.
Thẩm Trạch Lan phát hiện cả người hắn toàn máu là máu, trên ngực có ba vết thương dữ tợn bổ ra, mắt trái có sẹo rách ẩm ướt, toàn thân chảy máu không dừng, lồng ngực chẳng thấy phập phồng, sống chết chưa rõ.
Sinh tử tại tu tiên giới là đây, là chuyện bình thường muôn thủa, bình thường như trên sông Thiên Nữ lâu lâu tự nhiên lại có thi thể trương phềnh trôi qua như rác vậy.
Nhảy xuống từ chỗ này đối với Thẩm Trạch Lan coi như là một động tác vận động mạnh có độ khó cao, cậu men theo miệng hố tìm cách trượt xuống dưới, cầm cổ tay người đó cảm nhận xem còn mạch đập không.
Người này, còn sống.
Một thân gánh trọng thương như này từ trên cao bay xuống còn mà chưa có chết, một là tu đạo tà môn nơi Bách Nhãn quỷ nhai, hai là trong cơ thể cất giấu linh phù hộ thể cao cấp dùng bảo mệnh.
Thẩm Trạch Lan càng nghĩ lệch về hướng Bách Nhãn quỷ nhai “tu đạo tà môn” hơn, như cậu nhảy vực tự sát cũng không có ngã chết mà.
Chỉ tiếc là, hắn sẽ chết nhanh thôi.
Những kẻ lương thiện trên đời này chẳng có mấy người, đều cùng là thân trẻ, sớm chết sớm luân hồi người sau tiễn người trước đi đời nhà ma cả thôi.
Cho nên, Thẩm Trạch Lan rút lại bàn tay mình và đứng lên, ánh mắt nhàn nhạt nhìn người đó.
Tự cầu phúc đi.
Nếu chết rồi, cậu và hắn ngày sau này chính là hàng xóm, có thể bay lơ lửng ở trên hài cốt của chính họ, cùng nhau đưa chuyện tào phào.
Cậu tiếp tục tính toán kế hoạch của chính mình, dưới hố có khá sâu, bò lên cũng không dễ thoát ra.
Thẩm Trạch Lan thấy hối hận vì đã trượt xuống dưới hố, cậu vận chuyển linh lực chuẩn bị muốn nhảy vọt lên trên, bỗng có một bàn tay bóp chặt mắt cá chân cậu, đột nhiên bị kéo lại chẳng kịp phòng ngừa, cơ thể bị quật ngã đổ xuống dưới hố, mặt mũi cậu ập đầy đất bùn.
Thẩm Trạch Lan: “…”
Cậu chật vật ngẩng đầu lên, mái tóc trên đầu rối tung xõa xuống trán bết bát đất bẩn.
Lần này ngã xuống thật mạnh, xương cốt cả người Thẩm Trạch Lan đều nhức nhối, cổ họng đau ngứa giọng rát, cậu nhịn không được nhăn mặt mày cúi đầu ho khan, bùn đất dính trên lông mi đang rung nhè nhẹ.
Ho một hồi mới bớt gay gắt trong ngực, cậu quay người nhìn về phía đầu sỏ gây tội vạ cho mình nãy giờ.
Thủ phạm gây tội vẫn bất tỉnh nhân sự, chẳng qua vì bản năng cầu sinh mãnh liệt trong người, hắn mới vươn tay cánh tay giống như kìm sắt, túm lấy được mắt cá chân cậu không buông tha.
Thẩm Trạch Lan nhìn thế chỉ biết tự cầu phúc, cậu trước là lau đi bùn đất bám trêm mặt, sau đưa tay xuống gỡ ra bàn tay thanh niên này.
Người này hẳn là đao tu sĩ cầm vũ khí quanh năm suốt tháng, bàn tay to rộng khô ráo, trên ngón tay cùng lòng bàn tay đều có vết chai, chai tay vừa dày vừa cứng, trên da cảm giác cực kì thô ráp.
Thẩm Trạch Lan ghét nhất kẻ dụng đao tu hành.
Có lẽ vì mỗi kẻ tu đao thuật đều là người có yêu cầu tự tin với bản thân cực cao, cậu chứng kiến mỗi đao tu sĩ đều là người mang khí thế cuồng ngạo tự đại, đôi mắt lúc nào cũng hếch cao vượt trên đỉnh đầu.
Trong lòng nghĩ như thế nào thì bàn tay Thẩm Trạch Lan càng dùng sức nhiều hơn mà cố vặn tay thanh niên ra.
Cậu thân yếu sức mỏng, cả người dùng hết sức cũng không cách nào thoát khỏi bàn tay đang níu giữ của đối phương, đôi mắt xám xanh âm trầm như mây đen, cậu lạnh nhạt nói.
“Ngươi không buông tay ra, là ta liền chặt tay ngươi xuống.”
Cậu cứ nói như vậy, khép hai ngón tay làm đao, đặt ở trên cổ tay người đó.
Thanh niên có sắc da màu lúa mạch khỏe mạnh, màu da ngón tay Thẩm Trạch Lan đặt liền kề so sánh với nước da của hắn giống như phụ vật trang trí vậy, vừa xinh đẹp tinh tế lại còn trắng mềm như tuyết đầu mùa, cứ như một món ngọc quý dũa tạc tinh mỹ cần nâng niu cất giữ.
Thanh niên bất động như núi.
Thẩm Trạch Lan ấn ngón tay ép xuống cắt xé lên da thịt đối phương.
Người này hẳn là cảm nhận được đau đớn kéo đến, ngón tay hơi co giật, cậu mượn cơ hội chớp nhoáng giằng ra khỏi bàn tay thanh niên, lồm cồm đứng lên đưa chân đạp thẳng người dưới đất một phát.
Thân thể này cứng rắn như tảng đá, cậu đạp mạnh một chút cũng không chút sứt mẻ gì.
Thẩm Trạch Lan vận chuyển linh lực, một bên thì đề phòng người này lại bắt lấy mắt cá chân của mình, một bên dẫm xuống đất muốn chạy ngay.
Linh lực ngưng tụ dưới chân, cậu bỗng phát hiện mắt cá chân mình từng bị người này túm lấy khi nãy, cỏi chân giờ đang nóng lên hầm hập, dường như có một dòng nước ấm chảy quanh vây bọc phần da thịt của cậu này.
Cậu ngây người đứng tại chỗ.
Đây là…
Thẩm Trạch Lan chậm rãi quay đầu nhìn về phía thanh niên đó.
Thuần Dương Chi Thể?