Ứng Lê đi vào bếp nấu canh giải rượu, hơi nước bốc lên nghi ngút, khiến kính mắt của cậu mờ hẳn đi, chẳng thấy gì rõ ràng, vừa tháo kính ra thì cậu thấy Biên Kiều bước vào bếp.

Biên Kiều mở tủ lạnh lấy ra một chai nước, nhìn thấy Ứng Lê đang cúi đầu lau kính: "Cậu bị cận à?"

Ứng Lê đáp: "Có một chút."

Cậu bị cận không nặng, chỉ khoảng hơn một độ, đeo kính lâu thì sống mũi sẽ đau, vì vậy cậu thường không đeo, chỉ đeo khi sử dụng máy tính, sáng nay sau khi chỉnh sửa xong báo cáo luận án trong ký túc xá, cậu đã quên tháo kính ra.

Có lẽ do vừa mới tháo kính, mắt chưa thích nghi, Ứng Lê khẽ nheo mắt nhìn Biên Kiều, hốc mắt của Biên Kiều hơi sâu, lông mi dài và dày, khi không đeo kính thì đôi mắt đó đặc biệt cuốn hút, dường như lúc nào cũng đang mê hoặc người khác, nhưng khi đeo kính, Biên Kiều lại trở nên ngoan ngoãn và thuần khiết như một cậu học sinh.

Biên Kiều tiến đến gần và hỏi: "Đang nấu gì vậy?"

"Canh giải rượu." Ứng Lê đáp: "Thẩm Nghiêu uống nhiều quá, đang bị đau đầu."

Biên Kiều có chút ngạc nhiên: "Cậu ta say rồi à?"

"Ừm." Ứng Lê đáp lại một tiếng, đeo kính lên một lần nữa: "Đi cũng không vững nữa rồi."

Biên Kiều cười nói: "Cậu ta cũng đâu có uống nhiều, sao lại say đến mức đó?"

"Tôi cũng…" Ứng Lê vừa định trả lời thì hắt xì hai cái, toàn thân cảm thấy khó chịu: "Xin lỗi."

Lúc nấu canh giải rượu, cậu đã hắt xì mấy cái, giờ cảm giác có gì đó không ổn thực sự.

"Không sao." Biên Kiều hỏi: "Nấu xong rồi à?"

Ứng Lê múc ra một bát canh giải rượu: "Nấu xong rồi, tôi sẽ mang lên ngay cho anh ấy."

"Để tôi mang cho." Biên Kiều nói: "Cậu mau đi tắm nước nóng đi, kẻo bị cảm đấy." - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

Ứng Lê vô cùng cảm kích: "Vậy thì đành làm phiền anh rồi, uống xong thì cứ để bát trong bếp, tôi sẽ rửa sau, cảm ơn."

"Không có gì." Biên Kiều giơ tay nhận lấy bát canh từ tay Ứng Lê.

Ứng Lê để ý thấy Biên Kiều đeo găng tay, loại da đen, kéo dài vào trong tay áo, bao phủ kín cả ngón tay thon dài, trông cực kỳ quyến rũ.

Chưa tới mùa đông mà, sao lại đeo găng tay rồi?

Ngay sau đó, Ứng Lê nhớ ra Biên Kiều có chứng sạch sẽ nghiêm trọng và có cơ địa dễ dị ứng, nên bất kể đông hay hè, Biên Kiều đều cố gắng che kín cơ thể, trước đây, có lần anh ấy bị dị ứng nặng, toàn thân đỏ ửng phải vào viện, khiến fan đau lòng muốn chết luôn.

Đôi găng tay da đen bao lấy những ngón tay dài đẹp đẽ, cộng thêm gương mặt nho nhã, làm Ứng Lê bỗng dưng liên tưởng đến những sát thủ biến thái trong phim, bề ngoài trông điềm đạm nhưng bên trong lại độc ác cực độ, nhưng Biên Kiều chắc chắn không phải người như vậy, vì Ứng Lê từng lướt Weibo và thấy fan nói rằng Biên Kiều là người hiền lành và dịu dàng nhất trong nhóm năm thành viên.

...

Biên Kiều bưng bát canh giải rượu lên tầng hai.

Trong phòng không bật đèn, tối om.

Âm thanh của bát đặt xuống mặt bàn vang lên rõ ràng, người trên giường vẫn nhắm mắt.

Thẩm Nghiêu không ngủ, hay nói đúng hơn là chưa hề ngủ.

Anh ấy hoàn toàn không say, đầu óc cực kỳ tỉnh táo, tửu lượng của anh ấy rất tốt, có thể uống pha lẫn hai cân rượu vang và rượu trắng mà không hề gì, ở đêm thành lập nhóm, anh ấy từng chuốc say đến tám người, hơn nữa tối nay người bên phía Tinh Việt cũng không cố chuốc rượu anh ấy, chỉ là chút xã giao mà thôi.

Ngủ một lát trên xe, không những hết buồn ngủ mà đầu óc anh ấy còn hoạt động linh hoạt hơn, khi nhìn thấy Ứng Lê lo lắng cho mình, Thẩm Nghiêu bỗng sinh ra ý định nghịch ngợm muốn trêu chọc cậu, nhưng khi Ứng Lê thật sự đi nấu canh giải rượu thì anh ấy lại hối hận, nghĩ rằng đã muộn thế này rồi, không nên làm phiền Ứng Lê như vậy.

Anh ấy định vào bếp bảo Ứng Lê đừng nấu nữa thì đột nhiên có người mở cửa bước vào, anh ấy lại lập tức nằm xuống.

Cảm nhận được có người tiến đến gần, Thẩm Nghiêu nhắm mắt càng chặt, tim đập nhanh hơn, thình thịch thình thịch.

Tách một tiếng, đèn phòng bật sáng, ánh sáng chói lóa khiến anh ấy không nhịn được mà nheo mắt.

Đợi thêm một lúc, trong phòng vẫn không có động tĩnh gì, sự kiên nhẫn của Thẩm Nghiêu đã sắp cạn sạch, tại sao người kia không nói gì? Đang nhìn anh ấy sao? Hay là đã đi rồi?

Đúng lúc Thẩm Nghiêu sắp không nhịn được nữa thì một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai: "Chưa ngủ thì dậy uống canh giải rượu đi."

Giọng nói băng lãnh vang lên làm Thẩm Nghiêu như bị dội một gáo nước lạnh, mở mắt ra, anh ấy thấy Biên Kiều đang đứng trước mặt, sắc mặt anh ấy xanh mét: "Sao lại là cậu?"

Biên Kiều đứng cạnh giường, cúi đầu nhìn anh ấy, ánh mắt chẳng hề ấm áp: "Cậu nên nói cảm ơn chứ không phải hỏi tại sao lại là tôi."

Thẩm Nghiêu bị nghẹn họng: "…Cảm ơn cậu, ngài Biên thánh nhân."

Biên Kiều nở nụ cười quen thuộc: "Không có gì, uống xong thì mang bát xuống."

"Biết rồi."

Thẩm Nghiêu nhếch mép, Biên Kiều trông có vẻ là người hiền lành, lịch sự với tất cả mọi người, nhưng trong thâm tâm lại cực kỳ kiêu ngạo, Biên Kiều xuất thân từ một gia đình nghệ thuật, ba mẹ đều là tiền bối có tiếng trong giới, cho nên luôn coi thường những người xuất thân nửa chừng, đặc biệt là người như anh ấy.

Trước đây, Thẩm Nghiêu làm ca sĩ ngầm nhiều năm, lang thang khắp các quán bar phố lớn ngõ nhỏ ở Nam Thành, thậm chí còn lập ban nhạc, lăn lộn bao nhiêu năm, anh ấy cũng học được vài thói xấu, lời nói và hành vi của anh ấy đều thô tục, không thể so với những người trong nhóm, việc Biên Kiều xem thường anh ấy cũng là chuyện bình thường.

Biên Kiều trong nhóm không có nhiều sự hiện diện nổi bật, không tranh không giành, như thể không có bất kỳ ham muốn gì, theo lời các fan, có lẽ anh ấy chính là một vị thần tiên hạ phàm.

Thẩm Nghiêu không thân thiết lắm với Biên Kiều, chỉ vài lần lập nhóm công diễn cùng nhau, đã ba tháng kể từ khi thành lập nhóm, ngoại trừ sự sắp xếp trong công việc ra, hai người gần như không hề trò chuyện, cho nên việc Biên Kiều mang canh giải rượu đến cho anh ấy cũng khiến Thẩm Nghiêu rất bất ngờ.

Uống xong hai ngụm canh, Thẩm Nghiêu xuống tầng và tiện tay rửa luôn cái bát.

Mưa ngoài trời vẫn chưa dứt, Biên Kiều giúp đỡ đi mang canh giải rượu, Ứng Lê vội vàng đi tắm nước nóng để xua tan cái lạnh trên người, sau khi thay đồ ngủ, cậu chuẩn bị sấy tóc thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Vừa mở cửa, một mùi hương đậm đặc của hoa dành dành tràn vào, khiến người ta cảm thấy hơi choáng váng.

"Vừa tắm xong à?" Tống Tức Mặc liếc qua cậu một cái.

Nước tắm rất nóng, làm hai gò má của Ứng Lê ửng đỏ, trong ánh mắt cậu còn đọng lại chút hơi nước, da dẻ trắng trẻo mịn màng như miếng đậu phụ, nhẹ chạm một cái là để lại dấu.

Ánh mắt của Tống Tức Mặc thoáng qua xương quai xanh ướt đẫm nước của Ứng Lê, ánh mắt thoáng tối lại: "Bộ đồ ngủ này hơi rộng."

"Mặc rộng một chút cho thoải mái." Bộ đồ ngủ của Ứng Lê lớn hơn so với quần áo thường ngày, cổ áo mở đến ngực, lộ ra một vùng da trắng mịn cùng với xương quai xanh, còn có một vết bớt hình hoa đào sau khi xông hơi càng trở nên đỏ tươi, vô cùng quyến rũ.

"Có chuyện gì à?" Ứng Lê hỏi.

Tống Tức Mặc tựa người vào cửa: "Có phải cậu đã quên cái gì rồi không?"

"Hả? Quên gì?" Ứng Lê khẽ chớp đôi mắt lấp lánh, một lát sau nhanh chóng nhớ ra, Tống Tức Mặc đã chia sẽ cho cậu một thứ mà cậu lại quên mất, có chút ăn năn nói: "Tôi suýt nữa thì quên mất…"

"Tôi có thể vào ngồi một lát được không?"

"Được, anh cứ ngồi tự nhiên."

Tống Tức Mặc nhìn quanh căn phòng của Ứng Lê, gọn gàng ngăn nắp, giống như con người của cậu, rất có trật tự.

Trên bàn là chiếc máy tính vẫn còn đang sáng, Tống Tức Mặc nhìn lướt qua, thấy đó là một tài liệu: "Đang viết gì à?"

"Ừm, luận văn tốt nghiệp, tôi vừa tra thêm một số tài liệu." Ứng Lê thu dọn một chút rồi nói: "Anh cứ ngồi đi, tôi đi sấy tóc."

Tiếng ồn ào của máy sấy vang lên, Ứng Lê nhanh chóng sấy khô tóc và âm thầm mở Cilicili bằng tài khoản phụ của mình.

Tống Tức Mặc chia sẻ cho cậu một tệp mp3, khi nhấn vào nút phát, phần mở đầu là tiếng đàn tỳ bà, cao vút, mạnh mẽ và đầy khí thế, ngay lập tức thu hút sự chú ý của Ứng Lê.

Nhạc tỳ bà có một sức mạnh đặc biệt, dường như sinh ra để kể chuyện, tiếng đàn réo rắt vang lên, cờ bay phấp phới, lập tức cuốn Ứng Lê vào trận chiến cam go, tiếng trống trận dồn dập, kèn thúc quân vang lên, năm giọng ca khác nhau cùng nhau vẽ nên khung cảnh nghìn quân vạn mã, với những nốt cao hoàn hảo phá vỡ bầu trời, như thể cuộc chiến sinh tử đang diễn ra trước mắt.

Khi chiến tranh kết thúc, tiếng đàn tỳ bà trở nên nhẹ nhàng hơn, như lời thì thầm của những người lính gục ngã trong biển máu, những tiếng thở yếu ớt chạm vào từng sợi dây thần kinh của Ứng Lê, bài hát kết thúc cũng bằng âm thanh của đàn tỳ bà, tạo nên một sự kết hợp hoàn hảo từ đầu đến cuối.

Câu chuyện trong bài hát rất cuốn hút, đến cuối cùng, khóe mắt Ứng Lê đã đọng một giọt nước mắt từ lúc nào không hay.

Tống Tức Mặc nhíu mày: "Sao lại khóc thế?"

"Hả?" Ứng Lê vội lau nước mắt, khịt mũi một cái: "Hay quá."

Tống Tức Mặc không khỏi bật cười: "Hay đến mức khóc luôn à?"

Ứng Lê xấu hổ gật đầu.

Tống Tức Mặc nói: "Tôi chỉ muốn chia sẻ bài hát mới thôi, không ngờ lại khiến cậu khóc như vậy."

"Là tại tôi quá nhạy cảm thôi." Ứng Lê dễ bị ảnh hưởng bởi cảm xúc, đôi khi chỉ nghe một câu chuyện cũng có thể khóc lóc tỉ tê, những bài hát yêu nước luôn khiến cậu không thể kìm được nước mắt, lúc nào cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi sục.

Đuôi mắt cậu ươn ướt, trông giống như một đóa sơn trà trắng nhỏ dính sương sớm, khiến người khác muốn hái xuống và vuốt ve, giọng nói của cậu lúc này còn mang theo chút nghẹn ngào.

Thì ra có người khóc lại càng đẹp hơn.

Trái tim của Tống Tức Mặc như bị một chiếc lông vũ khẽ lướt qua, giọng nói của anh ta cũng trở nên dịu dàng hơn: "Đây là bài hát chính trong album mới của chúng tôi, cậu là người đầu tiên được nghe nó đấy."

Ứng Lê ngạc nhiên mở to mắt: "Bài này tên là gì?"

"Một Mộng Sơn Hà." Tống Tức Mặc đáp: "Đây là lần đầu tiên chúng tôi thử sức với nhạc phong cách quốc phong, không biết phản ứng sẽ thế nào."

Ứng Lê nghiêm túc nói: "Phần dạo đầu bằng tỳ bà rất ấn tượng, vừa rồi tôi nổi hết da gà, phần cao trào của bài cũng được xử lý rất tốt, cảm xúc tràn đầy, cấu trúc hoàn chỉnh, bài này chắc chắn sẽ nổi tiếng."

"Đánh giá cao vậy à?" Tống Tức Mặc nhướng mày: "Quên mất cậu cũng học nhạc nhỉ, khoa âm nhạc của đại học Nam Kinh rất nổi tiếng trong nước."

Đại học Nam Kinh xếp thứ ba trong những trường đại học hàng đầu cả nước, có đội ngũ giảng viên mạnh hơn nhiều trường âm nhạc chuyên nghiệp, đã đào tạo ra không ít tài năng, khi đăng ký nguyện vọng, Ứng Lê không do dự chọn ngay Đại học Nam Kinh vì lý do này.

Tống Tức Mặc gõ rồi lại gõ đầu ngón tay trên đầu gối: "Năm sau cậu tốt nghiệp rồi nhỉ? Sau khi tốt nghiệp cậu định làm gì?"

Lông mi của Ứng Lê khẽ run: "Tôi vẫn chưa nghĩ đến…"

Tống Tức Mặc cười: "Không sao, cứ từ từ mà nghĩ, giờ cũng muộn rồi, cậu nghỉ ngơi sớm đi."

"Anh cũng vậy." Ứng Lê cũng nở nụ cười: "Cảm ơn anh đã chia sẻ bài hát hay như vậy cho tôi." 

Khóc rồi mà vẫn còn cảm ơn, Tống Tức Mặc cảm thấy cậu thật sự rất thú vị: "Tôi đi đây."

Chưa kịp bước ra, lại có tiếng gõ cửa.

"Ai vậy?" Ứng Lê đi mở cửa.

Rửa xong bát, Thẩm Nghiêu vốn định lên lầu ngủ, nhưng không hiểu sao lại đi tới đây, phòng này trước đây là của dì Mai, dì ấy đã luôn coi họ như con trai của mình, nhưng dù đã ở đây một thời gian dài, Thẩm Nghiêu cũng chưa từng bước vào căn phòng này.

Vừa mở cửa, mùi hương quen thuộc của hoa dành dành thoang thoảng, khiến Thẩm Nghiêu ngây người trong giây lát, nhịp thở cũng như bị ngừng lại.

Bộ đồ ngủ rộng thùng thình khiến Ứng Lê trông trẻ hơn vài tuổi, đuôi mắt cậu hơi đỏ, ánh mắt ướt át, hàng mi dài khẽ run, khiến Thẩm Nghiêu không khỏi nhớ đến con thỏ nhỏ mà anh ấy từng nuôi, vừa trắng trẻo vừa ngoan ngoãn, thật sự quá là đáng yêu.

Hít sâu một hơi mùi hương hoa dành dành, giọng Thẩm Nghiêu bất giác dịu đi: "Sao mắt cậu đỏ vậy? Khóc à?"

"Ai đó? Thẩm Nghiêu phải không?" Nghe thấy tiếng nói, Tống Tức Mặc tiến tới gần.

"Tống Tức Mặc? Sao cậu lại ở đây?" Lông mày Thẩm Nghiêu cau lại thành hình chữ xuyên 川, ánh mắt lướt qua đôi mắt đỏ hoe của Ứng Lê, khuôn mặt anh ấy tối sầm lại: "Cậu ta bắt nạt cậu à?"

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play