Đã lâu lắm rồi Hàng Du Ninh không phát sốt.
Hồi nhỏ, sức khỏe cô thật sự yếu. Trời lạnh là sốt, trời nóng cũng sốt, khóc một trận xong sốt, mà vui quá cũng sốt. Sau này người ta bảo rằng đó là bệnh do được nuông chiều quá mức, đến năm cô tám tuổi, khi Trương Thục Phân không còn tiền chữa trị nữa, cô bỗng nhiên khỏi bệnh.
Lần này, có lẽ là vì quá sợ hãi.
Hình ảnh người phụ nữ tên Tiểu Ngọc quỳ trước đám đàn ông trần truồng như bầy heo đực cứ mãi bám lấy tâm trí cô, vừa kỳ quái vừa đáng sợ.
Chốc lát, cảnh tượng đó lại biến thành Hứa Dã – anh cười đùa vui vẻ với đám người ấy, và thoáng chốc anh cũng hóa thành một trong số bọn chúng.
“Không! Không muốn!” Hàng Du Ninh bật thét lên.
“Bớt kêu gào đi, ăn cái này vào!”
Hàng Du Ninh mở đôi mắt đỏ ngầu, nhìn thấy Trương Thục Phân đang đứng ở đầu giường. Bà ta không muốn đưa cô đến bệnh viện, chỉ mở một hộp đào đóng hộp, dùng thìa đút cho cô ăn: “Ăn đi, ăn xong là đổ mồ hôi được, đổ mồ hôi xong là khỏe.”
Hàng Du Ninh mơ màng nói sảng: “Mẹ ơi, anh Tiểu Dã nói có thể đạp xe chở con đi học…”
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT