Tư Mãn Nguyệt nhìn Mục Thiên Lưu, trong mắt tràn đầy sự không thể tin nổi. Nàng ta còn tưởng rằng khi mình giúp Mục Thiên Lưu xin tha, rút ngắn thời gian hắn bị phạt ở Vạn Phong Tuyệt Bích hắn sẽ cảm kích và yêu thích mình. Nhưng lại không ngờ Mục Thiên Lưu không những không vui mừng,  còn thẳng thắn nhận lỗi và nhận phạt. 

Điều này là không nên! 

Mục Thiên Lưu không phải là người ghét Tư Tiểu Tinh nhất sao? Kể từ khi hắn gia nhập môn phái, luôn theo sau nàng ta cùng nhau tu luyện, cũng không vừa mắt Tư Tiểu Tinh không chịu khó tu luyện. 

Giữa Mục Thiên Lưu và Tư Tiểu Tinh luôn sinh ra một ít mâu thuẫn, nhưng mặc kệ kết quả cuối cùng ra sao, từ trước đến nay Mục Thiên Lưu chưa bao giờ cho rằng đó là lỗi của hắn. 

“Đồ phế vật kia nếu biết điều thì nên tự mình rời khỏi Phi Nhạn Phong đi! Nàng ta ở đây làm kéo thấp toàn bộ tu vi của đệ tử Phi Nhạn Phong chúng ta, không phải sao? Con người phải tự mình hiểu lấy, nếu nàng ta không có chút tự hiểu nào, vậy cũng đừng trách đệ nhắc nhở nàng ta.”  

Đây là câu mà gần như mỗi ngày Mục Thiên Lưu đều thốt ra. 

Trong lòng Tư Mãn Nguyệt cũng rất đồng tình với câu nói này.   

Tuy Tư Tiểu Tinh có tư chất song linh căn, nhưng chỉ với song linh căn cũng không thể trở thành đệ tử thân truyền của Đại Trưởng Lão. Đệ tử thân truyền mà sư phụ thu nhận, mỗi người đều là những thiên tài có đặc thù riêng… 

Đại sư huynh Âu Dương Cung là kiếm sĩ Thủy linh căn bẩm sinh, một cao thủ Cửu Thiên Lạc Thủy Kiếm xuất thần nhập hóa. Người cùng thế hệ chỉ có thiên tài Hàn Quang của Thiên Kiếm môn mới có thể so sánh. Cũng không biết bị chưởng môn Thiên Kiếm môn đào góc tường bao nhiêu lần nhưng vẫn bất lực trở về. 

Nhị sư huynh Phùng Chuyết có đơn Kim linh căn, sức mạnh trời sinh vô cùng lớn, lực chiến kinh người. 

Tam sư huynh Mã Tiêu mặc dù là Kim Hỏa song linh căn, nhưng lại có thân thể mã vương, một khi kích hoạt huyết mạch, một đêm có thể chạy vạn dặm, không ai có thể đuổi kịp.   

Tiểu sư đệ Mục Thiên Lưu là người có Phong linh căn biến dị vốn đã vô cùng lợi hại, mà theo sư phụ nói, trong thân thể của hắn còn có huyết mạch đặc thù chưa thức tỉnh. Một khi thức tỉnh, thì sẽ là một thiên tài tuyệt thế.- Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

Có bốn sư huynh sư đệ lợi hại như vậy, làm sao một người có song linh căn phổ thông như Tư Tiểu Tinh có thể sánh được? 

Chỉ có thiên tài như nàng ta với Băng linh căn biến dị, trong cơ thể cũng có huyết mạch đặc thù chưa thức tỉnh mới có thể tương xứng với bọn họ.   

Nếu Tư Tiểu Tinh không phải là muội muội của nàng ta, thì nàng nhiều nhất cũng chỉ là một đệ tử của một chấp sự bình thường trong nội môn mà thôi.   

Nhưng ai bảo cha mẹ của bọn họ đều đã mất, sư phụ cho rằng hai tỷ muội nên ở bên nhau giúp đỡ lẫn nhau? 

Tư Tiểu Tinh thật sự đã nhận được một ân huệ lớn. 

Mà đến khi Tư Tiểu Tinh đến Phi Nhạn Phong, mỗi ngày không chịu tu luyện lại luôn xảy ra xung đột với người khác, Tư Mãn Nguyệt càng thêm bực bội bất mãn. 

Nàng sao lại như vậy? Không thể an phận ngồi trong phòng nhỏ tu luyện sao? 

Tại sao cứ phải ra mặt để gây sự, còn liên lụy đến thanh danh của nàng ta? 

Cho nên Tư Mãn Nguyệt rất muốn Tư Tiểu Tinh rời khỏi Phi Nhạn Phong. 

Nàng ta không cảm thấy suy nghĩ này có gì không tốt, trong tu chân giới vốn chính là lấy thực lực để nói chuyện. Thực lực ở đâu, đấy mới là chính xác. 

Nhưng hiện tại, tiểu sư đệ có cùng suy nghĩ với nàng ta lại tự nhận mình sai? 

Tư Mãn Nguyệt sau khi hết giật mình, nhíu mày nói: “Thiên Lưu đệ làm sao vậy? Tuy lần này Tiểu Tinh bị thương khá nặng, nhưng đại sư huynh đã chữa trị cho muội ấy rồi, còn cho muội ấy dùng Hồi Xuân Đan thượng phẩm, đệ không cần tự trách.” 

Lúc ban đầu Mục Thiên Lưu liếc mắt nhìn qua Tư Mãn Nguyệt một lúc sau liền nhắm chặt hai mắt không nhìn nàng ta lấy một cái. Hắn đã bị gió thổi nửa ngày, tuy xương cốt cả người đều lạnh buốt, nhưng chưa bao giờ cảm thấy đầu óc lại tỉnh táo đến như vậy.   

Trong trạng thái tỉnh táo này, hắn nhìn lại những gì mình đã làm trong một năm gần đây thậm chí một tháng qua, đều cảm thấy bản thân quả thật là một tên khốn không thể tha thứ được.   

Sao hắn lại có thể đối xử tệ bạc với tiểu sư tỷ đồng môn như vậy? Sao lại có thể mở miệng nói ra những lời chán ghét và đả thương người như vậy? Thậm chí, hắn còn ỷ vào tu vi của bản thân cao hơn tiểu sư tỷ, nhiều lần lấy danh nghĩa trao đổi để tổn thương nàng.     

Mục Thiên Lưu nghĩ đến lúc đó, hắn thậm chí muốn hủy hết tất cả linh lực hộ thể, để cho gió lạnh thấu xương thổi hắn vài lần. 

Thế mà hắn lại trở thành loại người mà hắn chán ghét nhất.   

Khi hắn còn chưa thức tỉnh Phong linh căn biến dị, bị các thiếu gia trong vương phủ ức hiếp, khi đó trong lòng hắn có bao nhiêu chán ghét đám người đó, thì lúc này có bấy nhiêu chán ghét bản thân.

Cho nên, khi Tư Mãn Nguyệt đến đây, mới nhìn thấy biểu cảm tức giận thậm chí dữ tợn kia của hắn.   

Đó không phải là sự tức giận và dữ tợn khi bản thân bị xử phạt, mà là tức giận với bản thân.   

Nhưng sau khi Mục Thiên Lưu bớt tức giận thì cũng có nghi ngờ, vì sao hắn lại biến thành một người như vậy? Rõ ràng khi hắn bước lên Thanh Huyền sơn, đã quyết tâm làm một hiệp giả trừ gian diệt ác.   

Mục Thiên Lưu không hiểu, nhưng khi hắn nghe thấy giọng nói của Tư Mãn Nguyệt, không hiểu sao lại cảm thấy nôn nóng. 

"Thiên Lưu? Đệ đừng im lặng thế. Dáng vẻ này của đệ làm cho tỷ cảm thấy lo lắng. Chuyện lần này thật sự không phải chuyện lớn, đệ không cần giận dỗi.” 

Giọng nói của Tư Mãn Nguyệt vẫn còn bên tai hắn, là âm thanh mà hắn thích nghe, bên trong còn mang theo sự quan tâm mà hắn thích. 

Nhưng, nhưng. 

Mục Thiên Lưu gắt gao nhắm hai mắt. 

Làm đồng môn bị thương sao có thể không phải là chuyện lớn? Sao lại không phải là lỗi của hắn?! Hắn đã làm rất nhiều chuyện đáng ghét như vậy, sao tỷ ấy lại có thể nói với hắn những lời như vậy? 

Tư Tiểu Tinh, là muội muội ruột của tỷ ấy mà! 

Mục Thiên Lưu đột nhiên mở to mắt, hắn cố gắng kiềm chế sự hỗn loạn bên trong đầu mình nhìn Tư Mãn Nguyệt: "Đệ không có giận dỗi. Đệ chỉ cảm thấy lần này mình thực sự đã làm sai thôi. Làm sai thì phải nhận phạt, đệ sẽ ở đây chịu phạt đủ ba tháng, tứ sư tỷ, tỷ đi đi." 

Đừng đến nữa, cũng đừng nói nữa. 

Nghe thấy giọng tỷ lại nhìn thấy ánh mắt quan tâm của tỷ, đệ thật sự muốn rời khỏi nơi này.

Nhưng từ đáy lòng Mục Thiên Lưu lại có một giọng nói đang gào thét, ở lại chỗ này, đừng đi đâu cả! 

Tư Mãn Nguyệt còn muốn nói thêm gì đó với Mục Thiên Lưu, nhưng thái độ từ chối giao tiếp của Mục Thiên Lưu khiến nàng ta cảm thấy có chút tổn thương. Lúc này Phùng Chuyết và Mã Tiêu cũng lộ ra vẻ không đồng ý: "Mãn Nguyệt, nếu đệ ấy không nhận lòng tốt của muội, một hai phải ở lại chỗ này chịu phạt, vậy để đệ ấy ở lại đi. Dù sao lần này đệ ấy ra tay thật sự có chút nặng, cũng nên tự suy ngẫm lại.” 

"Đúng vậy Mãn Nguyệt, chuyện nên làm muội đã làm rồi. Đến lúc đệ ấy chịu không nổi sẽ tự động rời đi, chỗ này gió quá mạnh không tốt cho cơ thể muội, tốt nhất đừng ở lại quá lâu.”   

Dưới sự khuyên nhủ của nhị sư huynh và tam sư huynh, cuối cùng Tư Mãn Nguyệt vẫn rời đi.  ( truyện trên app T Y T )

Trước khi nàng ta rời đi, lại liếc nhìn Mục Thiên Lưu đang ngồi ngay ngắn trên vách núi, sau đó thu lại ánh mắt. 

Hôm nay đại sư huynh và tiểu sư đệ hình như có chút không đúng. 

Là bởi vì Tư Tiểu Tinh bị thương nặng sao?

Luôn cảm thấy, có chút bất an. 

Ba ngày sau Tư Phồn Tinh mở mắt trong Tĩnh Tu thất. 

Trong nháy mắt nàng mở hai mắt ra kia, liền thấy từng đợt từng đợt ánh mắt trời chiếu qua cửa sổ vào trong nhà.   

Nàng khẽ cười. 

Rồi sau đó nghe được tiếng của Tư Mãn Nguyệt vang lên ở bên cạnh.   

"Tiểu Tinh, cuối cùng muội cũng tỉnh rồi?" 

"Muội làm chúng ta lo lắng lâu như vậy, lần sau đừng bướng bỉnh như thế nữa." 

Tư Phồn Tinh nghe thế quay đầu nhìn Tư Mãn Nguyệt, lúc này trên mặt nàng ta có răn dạy hơn là lo lắng, dáng vẻ của trưởng tỷ.   

Tư Phồn Tinh nhìn dáng vẻ này của Tư Mãn Nguyệt, lặng lẽ đối diện với nàng ta một lúc, rồi lại mỉm cười một lần nữa. 

Tư Mãn Nguyệt lại khẽ nhíu mày: "Nụ cười này của muội là sao? Đã làm người ta lo lắng lại còn vui vẻ như vậy?" 

Nụ cười trên mặt Tư Phồn Tinh càng ngày càng tươi, cuối cùng còn dứt khoát gật đầu: "Đúng vậy! Hôm nay chúng ta dân chúng, thật sự rất vui vẻ đó!" 

Trong sự kinh ngạc và cái nhìn chăm chú của Tư Mãn Nguyệt, Tư Phồn Tinh đứng lên duỗi người, sau đó bước chân ra khỏi Tĩnh Tu thất, đón ánh mặt trời nói ba câu.   

"Tỷ tỷ, muội đã đột phá đến tầng năm của Luyện Khí rồi." 

"Tiếp theo chỉ cần ba tháng nữa, muội có thể đột phá tầng mười Luyện Khí bắt đầu Trúc Cơ." 

"Tỷ tỷ, muội sẽ bắt đầu nỗ lực tu luyện để đuổi kịp tỷ, tỷ vui không?” 

Tư Phồn Tinh nhìn ánh sáng chói chang trên bầu trời trong xanh, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ. 

Từ bây giờ, nàng có thể đứng lên đối mặt với thế giới khốn nạn này! 

Tư Mãn Nguyệt lộ ra vẻ mặt còn khiếp sợ hơn cả khi nghe Mục Thiên Lưu nhận sai lầm.

Và ngay khoảnh khắc ấy, nàng ta nhìn Tư Tiểu Tinh đón ánh mặt trời, bỗng nhiên lại có cảm giác mây đen sắp che đi mặt trăng chói mắt.   

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play