Ở phương diện này, Lâm Bạch Thanh là người không hiểu nhất, cô thật sự cho rằng Hashimoto Kuro từng viết tin nhắn cầu cứu cho Cố Bồi, trong lòng thầm nghĩ nếu đã có thứ này, tại sao anh không lấy ra sớm hơn, bây giờ Hashimoto Juichi chắc cũng đã hỏa táng xong, giờ anh mới lấy ra thứ này, thế không phải là “Hoàng hoa thái cũng đã lạnh” rồi sao?
Cảnh sát Đổng cũng nghĩ như vậy, cầm tờ giấy và đọc, lại nhìn lần nữa: “Thi thể của Hashimoto Juichi có lẽ đã được hỏa táng, tôi nghĩ bây giờ xin đi khám nghiệm tử thi cũng không kịp.”
Cố Bồi lại bình tĩnh nói: “Chỉ cần làm qua là được, khoảng ba đến năm ngày, nếu điều tra không thấy vấn đề thì kết thúc vụ án, không sao.” Mắt nhìn thẳng vào cảnh sát Đổng, nói từng chữ: “Coi như giúp tôi một việc.”
Cảnh sát Đổng không hiểu lắm, nhưng cũng đồng ý: “Bây giờ tôi đi ngay.”
“Cũng không cần quá gấp, cơm nước xong rồi đi.” Cố Bồi đổi giọng, hỏi cảnh sát Đổng: “Khoảng thời gian trước tôi đã gặp cô Giai Thiến, nghe nói cô ấy yêu đương, chuyện tốt sắp tới, đến lúc đó nhớ thông báo.”
Nhắc đến con gái Đổng Giai Thiến, cảnh sát Đổng lắc đầu: “Có rất nhiều thế hệ giàu có đời thứ hai của thành phố cảng theo đuổi con bé, nhưng con bé chọn tới chọn lui, vậy mà lại chọn lấy một người đại lục…”
Vốn dĩ định nói phục vụ trong quân đội rất thối nát, nhưng nhớ tới Cố Bồi cũng có quân tịch, ông ấy đổi lời, nói: “Sĩ quan, dù là một người tướng mạo tuấn tú, nhưng nhà cửa trống trải, nghèo rớt mồng tơi.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT