Tân xuân sắp tới, thân thể Thiên Khánh Đế được điều dưỡng cũng không tệ lắm, sắc mặt càng ngày càng tốt, bách quan vì đó mà vui mừng, đều đang khen ngợi lòng hiếu thảo của Thái tử, mời thần y tới, cùng Thái Y Viện cùng xem mạch luận chứng, cẩn thận dùng thuốc để bệ hạ khôi phục khỏe mạnh.
Thiên Khánh Đế đương nhiên cũng cảm thấy vô cùng vui mừng, hài lòng với Thái tử, thậm chí còn mơ hồ hối hận khi y còn bé, bởi vì trên người y có huyết mạch Lục gia mà ông ta không chịu thân thiết.
Nhưng nhiều năm như vậy, Thái tử vẫn như trước kia, chưa bao giờ oán giận sự thiên vị của phụ hoàng. Y nghiêm khắc kiềm chế bản thân, dưới sự dạy bảo của đám người Thái sư, Thái phó, trưởng thành thành một quân tử nhẹ nhàng.
Đại Hoàn có Thái tử này, dù là những sứ thần yết kiến kia cũng phải cố ý truyền lời lại, suy nghĩ cẩn thận, đây quả thật là một minh chủ.
Thiên Khánh Đế càng xem càng cảm thấy trên người Bùi Ứng Tiêu không có chỗ nào giống như Lục gia, người Lục gia sinh ra đã là cao thủ tập võ. Ngay cả Lục Hoàng hậu cũng là một nữ tử võ công cao minh.
Mà chỗ đáng sợ của Lục gia không chỉ ở vũ lực mà còn có mưu lược tàn nhẫn. Nếu không sao có thể quỷ quyệt chiếm chỗ tốt, liên tiếp thắng trận trên chiến trường.
Nhiếp Nhất Tuyên nói Thái tử bị trọng thương ở Dương Thành, trong lòng nhớ nhung hoàng thành, không chịu tĩnh dưỡng. Nhưng trong tay y không có binh mã, thân thể lại không thể xóc nảy, sợ liên lụy nên cứ do dự mãi. Vào loại thời điểm mấu chốt này, Thái tử còn không yên lòng đám nạn dân bị động đất làm hại kia.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT