Đinh Tuyết Quỳ nói cái gì cũng phải "Giải quyết" Lục Diễm Hoa, nàng ấy dùng hết sức, ôm cánh tay người trước ngực, cứng rắn kéo đi.
"Cái này..." Khúc Ngưng Hề muốn nói lại thôi, cũng không biết phải nhắc nhở nàng ấy thế nào.
Nàng rõ ràng nhìn thấy Lục Diễm Hoa cứng ngắc trong chớp mắt, bởi vì rõ ràng cánh tay của hắn đè ở trên ngực của Đinh Tuyết Quỳ. Gương mặt hắn hơi trầm xuống, cứ rời đi như vậy.
Khúc Ngưng Hề cảm thấy rất xấu hổ, bởi vì nàng mà Đinh Tuyết Quỳ mới trượng nghĩa như vậy. Ngược lại lại phải để Lục Diễm Hoa bị người hiểu lầm...
Nàng ngẩng đầu, thoáng nhìn trên mặt Bùi Ứng Tiêu mang theo nụ cười, giống như xem kịch, tâm trạng còn rất không tệ: "Hai vị biểu muội có chỗ để đi, Vãn Du không cần để trong lòng."
Y xoay người đi ở phía trước, dẫn đầu tiến vào nhã gian.
Khúc Ngưng Hề đi theo phía sau, còn muốn quay đầu lại xin lỗi Lục Diễm Hoa thì nghe Bùi Ứng Tiêu nói: "Là Cô thiếu cân nhắc, gần đây trêu chọc một vài chỉ trích."

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play