Đang hoảng hốt chạy bừa, Khúc Ngưng Hề chạy đến một chỗ cạnh giếng, chợt trông thấy một bóng người.

Váy đỏ như lửa, vạt váy tung bay, nhìn kỹ lại, là Lục cô nương!

Khúc Ngưng Hề lập tức có một loại cảm giác vui sướng được cứu, không nói hai lời vội chạy tới, túm lấy nàng ta: "Lục cô nương!"

Lục Diễm Hoa là người lạnh lùng, lúc này mặt cũng không cảm xúc, lập tức hất nàng ra.

"Khúc cô nương có chuyện gì?" Bọn họ thân quen lắm à?

Hai người không quen, hoặc là nói, không tính là quen biết.

Khúc Ngưng Hề mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển: "Ta, ta gặp chút chuyện, muốn nhờ Lục cô nương giúp đỡ..."

"Ta không giúp." Lục Diễm Hoa lạnh lùng, không muốn nghe nàng nói kỹ là chuyện gì.

"Lục cô nương..."

Lục cô nương cực kỳ lạnh lùng, phất tay áo bỏ đi.

Khúc Ngưng Hề mặt dày mày dạn đi theo, lông mày nhỏ nhíu chặt, đuôi mắt cũng đỏ ửng, trông rất đáng thương.

Lục Diễm Hoa không thể coi như không thấy, nàng ta ngừng lại, xoay người nhìn nàng, "Đừng đi theo ta, ta không thể giúp ngươi."

Nàng ta đã ít nhiều đoán được rằng trên người đối phương không ổn.

Khúc Ngưng Hề liên tục bị từ chối, sắp khóc đến nơi, nàng nóng quá, ngoại trừ Lục cô nương ra, nàng không dám tin ai.

"Vì sao ngươi không thể giúp ta? Van xin ngươi, Lục cô nương..."

"Bởi vì ta không phải là Lục cô nương."

"Cái gì?"

Khúc Ngưng Hề nghe không hiểu, nàng sợ sẽ có nhiều người nhìn thấy tình cảnh khốn cùng của mình, đưa tay kéo ống tay áo của Lục Diễm Hoa.

Hai người đang giằng co, Bùi Ứng Tiêu xuất hiện. Từ xa, ánh mắt của y rơi vào bàn tay nhỏ bé đang bám víu lấy người ta của Khúc Ngưng Hề.

Bùi Ứng Tiêu chậm rãi nâng mí mắt lên: "Các ngươi đang làm gì vậy?"

"Biểu ca, huynh đến muộn." Lục Diễm Hoa hẹn y ở đây có chút không kiên nhẫn, giải thích: "Khúc cô nương cần giúp đỡ."

Bùi Ứng Tiêu đã nhìn ra, vươn tay xách người tới, "Ngươi gặp rắc rối cũng nhiều thật đấy."

Con cừu non mềm mại vô hại lại tươi non, đàn sói vây quanh, ai cũng muốn cắn một miếng.

Khúc Ngưng Hề nhìn thấy Bùi Ứng Tiêu thì ngây ngẩn, lúc sắp bị kéo qua, nàng vội vàng giãy dụa, cố gắng nắm chặt ống tay áo của Lục Diễm Hoa không thả.

"Lục cô nương, xin giúp ta..." Nàng không muốn ở gần bất kỳ nam tử nào!

Lục Diễm Hoa cau mày, gạt móng vuốt của nàng sang một bên, nói: "Ta không tiện giúp ngươi."

Khúc Ngưng Hề thật sự bật khóc, rơi vào trong ngực Bùi Ứng Tiêu, vừa ngẩng đầu đã đối diện với khuôn mặt tuấn tú cười tủm tỉm của y. Ngón trỏ thon dài của y đặt lên môi nàng: "Ngươi quá ồn, muốn gọi tất cả mọi người tới sao?"

"Ta..." Khúc Ngưng Hề đột nhiên lắc đầu nín thở, sợ tới mức nấc một cái.

Sau đó nàng được đưa đi.

Còn Lục Diễm Hoa không tiện giúp, sau khi bọn họ rời đi mới nhận ra được có gì đó không đúng.

Nàng ta không tiện, biểu ca thì tiện chắc? Nam nữ khác biệt!

- Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

Khúc Ngưng Hề run lẩy bẩy, nàng thật sự sợ hãi.

Bùi Ứng Tiêu mang nàng đi là muốn làm gì? Y cũng không phải là người nhiệt tình gì, làm ra hành động như vậy, tất nhiên là có mục đích... Là muốn nắm ngược nhược điểm của nàng sao?

Khúc Ngưng Hề không nghĩ ra được, đầu nàng chất đầy đủ loại suy nghĩ.

Chuyện xảy ra quá đột ngột, nàng vốn tưởng rằng mình đã đủ cẩn thận, không ngờ hôm nay lại thua trong tay Ngân Bình.

Cẩn thận nghĩ lại, cũng không hẳn là hoàn toàn bất ngờ.

Từ lần dạ yến trong cung vào tết Nguyên Tiêu, Khúc Ngưng Hề đã cảm thấy có điều gì đó không ổn nên mới liên tục hỏi liệu có ai ở trong noãn các hay không. Cộng thêm lần này, khi rút tấm bản đồ giấu trong tay áo Ngân Bình ra, nàng cũng gần như không do dự mà lập tức hành động. Là bởi vì trong lòng nàng đã sớm nhen nhóm sự ngờ vực.

Khoảnh khắc Ngân Bình lựa chọn nói dối, mọi thứ đều đã thay đổi.

"Cô lại cứu ngươi lần nữa, không vui à?" Bùi Ứng Tiêu cụp mắt, quan sát khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của nàng, giọng điệu nhẹ nhàng.

"Ta, ta..." Giờ phút này, Khúc Ngưng Hề rất khó nghĩ một đằng nói một nẻo.

Nàng cắn môi đỏ thắm, không dám tưởng tượng, nếu tình thế hoàn toàn mất khống chế —— nàng phải làm sao bây giờ?

Lục cô nương không muốn giúp nàng, cứ thế nhìn nàng bị Thái tử đưa đi. Bọn họ không thân chẳng quen, đối phương không muốn dính vào rắc rối, kịp thời tránh đi cũng là hợp tình hợp lý.

Vậy nàng ấy có nói chuyện này ra không? Cho dù nàng ấy không nói, số mệnh của Khúc Ngưng Hề cũng đã bị hai người này nắm chặt trong tay. Nàng không muốn mang tiếng xấu, trở thành trò cười trong lúc trà dư tửu hậu của Thượng Kinh, phải dựa vào hơi thở của Đông Cung để sống. Hoặc nàng phải dứt khoát đánh cược mặt mũi, vạch trần tất cả...

Không được, không thể.

Khúc Ngưng Hề không có can đảm tưởng tượng, nếu nàng mất đi trong sạch, trở thành người bị gia tộc vứt bỏ, bị nhiều người đàm tiếu rồi qua loa gả cho một kẻ vô danh nào đó...

Có lẽ bị đày đến một trang viên xem ra vẫn còn là nhẹ nhàng.

Tuy rằng triều Đại Hoàn không quá khắt khe với nữ tử, gả lần hai, lần ba cũng không hiếm thấy, không dùng chuyện trinh tiết để ràng buộc nữ tử cả đời. Nhưng xảy ra chuyện trước khi cưới, là phụ nhân “phạm lỗi”, với hàm ý là phẩm chất xấu xa, mọi người cũng không tha thứ.

Bùi Ứng Tiêu nhìn đôi mắt đen mờ mịt của Khúc Ngưng Hề, không khỏi nhíu mày: "Ngươi muốn khóc à?"

Trong ngực mềm nhẹ, nàng gần như thu mình lại thành một cục.

Khúc Ngưng Hề không khóc, nàng nghiêng mặt, muốn chôn mình vào trong ngực y, giấu biểu cảm đi, giọng nhỏ nhẹ, gần như cầu xin: "Điện hạ, người đừng chạm vào ta..."

Khóe môi Bùi Ứng Tiêu nhếch lên, cúi đầu xuống, đôi mắt hẹp dài kia ánh lên chút trêu chọc, y gằn từng chữ: "Đông cung của ta không thiếu người, ngươi nghĩ xa quá rồi."

Khúc Ngưng Hề đang sợ hãi nghe vậy, ngây ngốc ngẩng đầu.

"Hả?" Nàng không nhịn được, nhẹ nấc một cái. Đôi mắt tròn xoe như quả nho, lông mi hơi ươn ướt, bỗng bị gián đoạn cảm xúc, không muốn khóc.

Bùi Ứng Tiêu và nàng bốn mắt nhìn nhau, như cười mà không phải cười: "Khúc cô nương đang lo lắng điều gì?"

Khúc Ngưng Hề hơi há miệng nhỏ, cuống quít kiếm cớ, nói: "...Là ta không xứng với người."

Bùi Ứng Tiêu cười tủm tỉm, cũng không nói có tin hay không.

- Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

Khúc Ngưng Hề nóng đến đổ mồ hôi, cả người vô lực, nàng nghĩ rằng mình đã trúng phải thứ thuốc độc dơ bẩn đáng sợ gì đó.

Thứ này, ở trong chốn thâm cung ít nhiều nàng cũng đã nghe nói đến, nhưng đây là lần đầu gặp phải. Nhưng sau khi Bùi Ứng Tiêu ném nàng cho thị nữ, lập tức có người bắt tay bắt mạch cho nàng thì mới phát hiện không phải.

Vẻ mặt Dung Nguyệt trầm ổn, nói: "Khúc cô nương trúng Tâm Hỏa hoàn, không có gì nghiêm trọng, ra mồ hôi đầy người là tốt rồi."

Khúc Ngưng Hề nghe thấy lời này, vui mừng như trút được gánh nặng, thân thể căng thẳng thoáng thả lỏng.

Dọc đường đi, đầu óc nàng tỉnh táo, không có cảm giác mơ hồ nữa, cũng không phải là những thuốc mê kia, suýt nữa thì nàng lo lắng thừa.

Khúc Ngưng Hề đã chứng kiến sức mạnh của ngôn ngữ, liền lập tức sinh ra một chút dũng khí, lấy lại sự tự tin, gạt bỏ đi nỗi hoảng loạn. Nàng bình tĩnh lại, nhìn hai người Dung Nguyệt, có chút xấu hổ: "Đa tạ hai vị tỷ tỷ."

Nàng lại gặp được bọn họ, ba phen mấy bận kiểu vậy cũng gần như là quen biết.

Dung Nguyệt và Nhàn Thanh liếc nhau, che môi cười nói: "Là chủ tử lệnh cho chúng ta làm việc, Khúc cô nương muốn tạ ơn thì cũng nên tạ ơn điện hạ."

"... Ừm." Khúc Ngưng Hề hơi ngừng lại: "Ta sẽ cảm ơn ngài ấy cẩn thận..."

Với ân huệ lớn hôm nay, dĩ nhiên nàng sẽ cẩn thận chuẩn bị quà tạ ơn.

Thân phận Thái tử điện hạ tôn quý, cũng là chất nhi của Trưởng công chúa, sơn trang Điệp Thúy cũng không dám sơ suất, sắp xếp một viện tử rất lớn cho y, vừa rộng rãi mà lại riêng tư, lúc này vừa vặn thuận tiện cho Khúc Ngưng Hề.

Cả trong lẫn ngoài viện đều là người của Đông cung, rất kín miệng, nếu không có lệnh của chủ tử, một chữ cũng sẽ không lọt ra ngoài, tránh được nguy cơ mất hết mặt mũi của nàng. Thậm chí, người hầu hạ bên cạnh cũng không nhìn loạn, có thể thấy được sự cẩn thận trong việc quản lý thuộc hạ của Bùi Ứng Tiêu.

Đối với việc này, Khúc Ngưng Hề cũng không bất ngờ. Không ai biết được lớp vỏ ngụy trang của Thái tử điện hạ, dáng vẻ sát phạt quyết đoán khi ở một mình của y bị giấu kín không kẽ hở. Bên cạnh toàn là tâm phúc được bồi dưỡng tỉ mỉ.

Có hai người Dung Nguyệt và Nhàn Thanh giúp đỡ, Khúc Ngưng Hề nhanh chóng thay một bộ y phục khác.

Sau khi ra hết mồ hôi, dùng nước sạch lau sạch rồi nàng mặc lại bộ y phục cũ, chải tóc và trang điểm lại lần nữa, lại chỉnh tề như cũ, hệt như lúc đến. Dù là ai cũng không nhìn ra nàng đã gặp phải chuyện gì. Thậm chí đến cả nếp nhăn trên làn váy cũng được đôi bàn tay khéo léo của Nhàn Thanh làm phẳng lại.

Bận rộn hơn nửa canh giờ, Khúc Ngưng Hề vô cùng cảm kích.

Lúc được mời ra uống trà, Bùi Ứng Tiêu đã đi ra ngoài dạo qua một vòng, xuất hiện bên cạnh Đại Trưởng công chúa.

Vừa vặn trong lúc này là thời điểm các tân khách hưởng dụng nước thơm cho nên không có ai tìm kiếm Khúc Ngưng Hề.

Nàng không lộ diện, có lẽ Nhị hoàng tử sẽ vì thế mà sốt ruột...

Khúc Ngưng Hề nghĩ đến hắn, chân mày vô thức nhíu lại, chuyện này rất khó giải quyết.

Nhị hoàng tử có cô mẫu che chở, nàng hoàn toàn không làm gì được hắn ta, chỉ có thể lúc nào cũng phải đề phòng. Còn cả Ngân Bình, không thể giữ nàng ta lại bên cạnh nữa, không những phải tìm cách đuổi đi mà còn phải bịt miệng nàng ta để không cho nàng ta nói lung tung.

Trong phòng trà hình vuông được bao quanh bởi núi giả, Bùi Ứng Tiêu gõ nhẹ mặt bàn: "Ngồi xuống đi."

"Đa tạ Thái tử điện hạ." Khúc Ngưng Hề hành lễ với y, ngồi xuống ghế đối diện y.

Phòng trà bố trí khá lịch sự tao nhã, bên cạnh bàn ngũ giác khắc gỗ dày là một khung cửa sổ mười thanh chắn tạo hình tinh xảo, từ ngoài phòng có một nhành cây xanh tươi đang rũ vào trong.

Minh Ân đứng chờ một bên, Bùi Ứng Tiêu khẽ ra hiệu, hắn ta lập tức đi ra ngoài, áp giải một người đi vào.

"Thái tử điện hạ tha mạng..." Ngân Bình quỳ rạp xuống đất, ngay sau đó phát hiện có một người khác trong phòng, nàng ta cực kỳ kinh ngạc: "Tiểu thư?!"

Khúc Ngưng Hề cũng cảm thấy bất ngờ, trái tim nhảy lên cao lại chìm xuống đáy vực.

Nàng không ngờ Bùi Ứng Tiêu lại bắt được Ngân Bình, còn không kiêng dè mà để hai người đối mặt. Chẳng lẽ y sẽ để Ngân Bình biết được mối quan hệ phức tạp của hai người bọn họ sao?

Y sẽ không.

Vậy nên, Ngân Bình sẽ ra sao đây...

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play