Khương Cẩn lén lút nhìn về phía người anh họ vẫn còn đang nói chuyện với Khương Lỗi, nhưng bây giờ hoàn toàn không thấy bất kỳ “phản ứng hóa học” nào giữa hai người họ.
Cô cũng không hiểu, tại sao sau này giữa họ lại xảy ra nghiệt duyên?
“Ồ, là Tuệ Tuệ à?” Khương Thanh Thanh cuối cùng cũng nhớ ra cô gái này là ai.
Trước đây mẹ của Phan Tuệ Tuệ thường đến ủng hộ tiệm may của bà ấy và từng nhắc về việc con gái mình khéo tay, muốn gửi con đến học nghề may mặc.
Khi đó, Khương Thanh Thanh đã đồng ý ngay.
Cuối năm ngoái, hai mẹ con họ lại đến một lần nữa để đề cập đến việc này. Khi ấy Khương Thanh Thanh cũng đồng ý rồi, nhưng sau đó mẹ của Tuệ Tuệ đột ngột ngã bệnh và qua đời, chuyện này vì thế mà không được tiếp tục.
Khương Thanh Thanh hơi khó xử nhìn cô gái nhỏ, nhẹ nhàng từ chối: “Sau đó cháu không có thông tin gì nên cô đã nhận dạy Vương Dĩnh rồi. Hiện tại cô đã có ba người học việc, không còn máy may nào trống. Hơn nữa cô cũng sợ nhận thêm người thì không lo liệu được hết nhiều việc!”
“Ôi…” Phan Tuệ Tuệ chỉ cảm thấy cuộc đời phía trước của mình chìm vào bóng đêm. Cô ấy nghĩ tới những lời chua ngoa cay nghiệt của mẹ kế: “Ba mày phí công nuôi mày bao nhiêu năm như thế mà mày chỉ ăn không ngồi rồi, con gái lớn thế này rồi mà còn không biết ra ngoài làm việc kiếm tiền!”
“Mày cũng mười chín rồi đấy, nếu không ra ngoài kiếm tiền thì mau lấy chồng đi cho rồi?”
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT