Khi Khương Cẩn tỉnh dậy, ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ khiến cô hơi nheo mắt lại. Nghê Hình đang gục bên giường cô, ngủ say đến mức phát ra tiếng ngáy nhẹ. Cô không dám động đậy, sợ làm phiền giấc mơ đẹp của anh.
Cô đưa mắt nhìn quanh, không thấy con gái đâu, lập tức quên sạch chuyện không nỡ đánh thức kia: “Nghê Hình, anh tỉnh dậy đi, con đâu rồi?”
“Hả?” Nghe tiếng cô, anh ngẩng đầu lên, lo lắng hỏi tới tấp: “Em sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái à? Muốn đi vệ sinh sao? Em…”
“Em hỏi con gái đâu?” Khương Cẩn cắt ngang lời anh, liếc anh một cái.
Trước đó họ đã bàn bạc với nhau rồi, con gái sinh ra sẽ mang họ Hách.
Họ nghĩ mãi mới chọn được cái tên vừa dễ nghe vừa dễ nhớ, lại thuận tai là Hách Hách, chứ không như những cái tên đại trà như Bảo Bảo.
“Mẹ anh vừa bế con đi tắm rồi, còn phải tiêm phòng nữa, lát nữa sẽ bế về.” Anh rót cho cô ly nước ấm, dịu dàng hỏi: “Em có đói không? Ở nhà có nấu canh đấy, canh trong nồi đất vẫn còn ấm.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play