Khương Đình Đình nhớ lại cảnh tượng mà Khương Cẩn nói, cô ta bị băng bó như xác ướp nằm trên giường bệnh, Triệu Tuấn và Yến Quân tay trong tay đứng trước mặt cô ta cười nhạo cô ta ngu ngốc, cười cô ta đã tác thành cho họ. Khuôn mặt cô ta lập tức trắng bệch như tờ giấy, hai tay vô thức siết chặt lan can.
Khương Cẩn nhìn mu bàn tay cô ta nổi đầy gân xanh, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm: “Chị Đình, đừng dùng mạng sống quý giá của chị để thử xem hắn có hối hận không, có đau lòng không. Chị tốt như vậy, chắc chắn sẽ tìm được người đàn ông toàn tâm toàn ý với chị!”
Quản lý Ngô suýt nữa vỗ tay tán thưởng cho Giám đốc Khương nhà mình, câu này nghe mới giống khuyên can, chứ mấy câu trước kia nghe như cố ý kích thích người ta nhảy thì đúng hơn.
Khương Đình Đình òa khóc nức nở, nước mắt thi nhau rơi xuống: “Tại sao cô lại hạnh phúc hơn tôi? Bất kể là chuyện tình yêu, hay làm ăn, đến cả bà nội cũng thiên vị cô hơn, tại sao tôi cái gì cũng không bằng cô?”
Quản lý Ngô suýt nữa buột miệng phụ họa: người như giám đốc Khương, trẻ như vậy đã là người thành đạt có giá trị tài sản cao, đúng là hiếm thấy! Ngay cả tôi cũng không dám so với cô ấy, cô lấy gì mà đòi so đo hơn thua?
Đúng là tự mình tìm khổ mà!
“Năm ngón tay còn có ngón dài ngón ngắn, đời người còn dài lắm, chưa chắc tương lai chị đã không thể vượt qua em đâu.” Khương Cẩn thiện ý nhắc nhở: “Nhưng giờ chị phải bám chặt lấy lan can đi, nếu rơi xuống thì cuộc đời chị coi như chấm hết.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT