Khương Vệ Cường quả thật rất biết ăn nói, ông ta nói với ông cụ Khương: “Chú à, nếu em Tú Phượng muốn mở tiệm thì cháu chắc chắn sẽ ủng hộ. Đúng lúc vợ cháu cũng đang muốn đến giúp con gái nên tiệm nhà cháu không định mở cửa nữa, ngày mai chú có thể qua xem thử.”
“Dù sao cũng là người trong nhà cả, nếu em Tú Phượng thấy hài lòng thì đưa cháu một ngàn tệ là được, cháu sẽ để lại hết đồ đạc bên trong, chú có thể mở tiệm ngay lập tức.”
“Nhưng cháu nói thật, mở quán ăn cũng chẳng thể kiếm được bao nhiêu, cùng lắm cũng chỉ ngang với đi làm thuê mà thôi!”
Ông cụ Khương nghe vậy thì rất hài lòng, cảm thấy Khương Vệ Cường vừa tôn trọng mình, vừa là người biết đối nhân xử thế.
Sau khi mọi người tản ra về nhà ăn trưa, Khương Vệ Cường lại làm ra vẻ lo lắng cho nhà họ: “Lúc nãy anh cố tình nói vậy là để tránh việc người trong thôn cũng nghĩ rằng bán bánh bao cũng kiếm được nhiều tiền. Nếu đến lúc đó ai cũng nhắm vào tay nghề làm bánh của em thì không hay đâu, em nói có phải không?”
Dù ông ta có nói hay đến đâu, Khương Cẩn vẫn hiểu rõ một điều, nhà bác cả xem thường việc bán bánh bao không kiếm được nhiều tiền nên bây giờ lại nhắm đến việc mở cửa hàng quần áo giống cô.
Có lẽ vì nhà không thiếu tiền nên bữa trưa ở nhà bác cả vô cùng thịnh soạn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT