Trong lòng Lý Kiều Phương vô cùng ấm ức, lại thương con trai, nước mắt bà ta không kìm được mà rơi xuống. Đôi tay run rẩy không dám chạm vào lưng anh ta, vừa khóc vừa nói: “Phải đau đến mức nào chứ? Con muốn mẹ đau lòng chết sao? Lát nữa mẹ đi nhờ Chủ nhiệm Trần làm chụp cộng hưởng từ cho con…”  
“Mẹ, con thực sự không sao, mẹ đừng khóc nữa mà!” Trong ký ức của Triệu Tuấn, gần như chưa từng thấy mẹ mình khóc như thế bao giờ. Anh ta vội nói: “Con đi chụp cộng hưởng từ, mẹ yên tâm đi, chỉ là vết thương ngoài da thôi.”  
Nói không đau là nói dối, giờ lưng anh ta đau rát như bị lửa thiêu. Nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh Khương Cẩn ôm anh ta đầy lo lắng, nước mắt hoảng hốt rơi xuống, anh ta liền không dám kêu đau nữa. Anh ta sợ làm Khương Cẩn hoảng sợ.  
Hơn nữa, chuyện này chẳng phải có thể xem là anh hùng cứu mỹ nhân sao? Liệu Khương Cẩn có chịu đến thăm anh ta vài lần không? Liệu có nhờ vậy mà hóa giải mâu thuẫn với mẹ anh ta không?  
Vì anh ta bị thương, những điều này đều có thể khả năng trở thành hiện thực.
Một cậu trai trẻ bước vào, tay cầm một túi thuốc, ngượng ngùng nói: “Dì Lý, cháu xin lỗi, đều tại cháu mà Triệu Tuấn mới gặp chuyện này.”  
Phía sau, Lưu Hạo Nhiên mặc áo blouse trắng tinh, sải bước nhanh tiến vào, lo lắng hỏi: “Triệu Tuấn, cậu không sao chứ?”  

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play