Hoắc Minh Viễn mất khoảng hai giây mới kịp phản ứng lại và nhanh chóng hiểu ra ý của cô: “Cô điên rồi à!” Hoắc Minh Viễn liền kéo tay người phụ nữ vẫn giữ gương mặt bình thản ấy đi, nhưng lại bị Thời Quang dứt khoát hất tay ra.
“Thời Quang, tôi biết hai người đó đã làm cô phải chịu ấm ức, để tôi giúp cô trút giận được không? Cô quay lại phòng trang điểm nghỉ ngơi một chút đi, tôi sẽ mang bánh ngọt cho cô, ăn chút đồ ngọt sẽ giúp tâm trạng cảm thấy tốt hơn. Đừng nổi nóng nữa, ngoan ngoãn nghe lời đi nhé.”
Thấy không thể dùng cứng rắn, Hoắc Minh Viễn bèn nhẹ nhàng dỗ dành cô, anh vừa dỗ dành vừa bước về hướng của Vương Lượng.
Thời Quang liền bước tới trước mặt anh và lập tức chặn bước đi của anh.
“Tôi đã đồng ý hợp tác với anh và nghe theo anh, nhưng chỉ giới hạn trong chuyện của Giáo sư, còn chuyện riêng của tôi thì không liên quan đến anh. Nếu anh phá hỏng chuyện tốt của tôi thì tôi cũng sẽ phá hỏng chuyện của anh.” Thời Quang nói rõ ràng từng chữ một, sau đó cô liền nhìn thoáng qua khung cảnh náo nhiệt dưới nước và trên bờ: "Tôi không rõ hôm nay anh sắp xếp những thứ này là vì cái gì, nhưng tôi biết chắc chắn là anh đang có kế hoạch gì đó. Tôi đoán là có liên quan đến đơn hàng của Phòng thí nghiệm số 9 mà anh đã nói với Hàn Chiếu, có đúng không?”
Trong ánh mắt của Hoắc Minh Viễn thoáng hiện lên sự ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã biến mất khi ánh sáng thay đổi trên sân khấu, sắc mặt anh bỗng nhiên trầm xuống, sau đó anh hạ giọng và thờ ơ lên tiếng: “Không liên quan đến cô.”
Thời Quang nhìn vào lọ thuốc rỗng trong tay anh, sau đó cô cũng thờ ơ đáp lại: “Chuyện này cũng không liên quan đến anh.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play