Ngoài những người bán hàng đang cố sức rao bán, thì khu vực này chỉ có lũ trẻ đang thỏa thích chơi đùa và những người già trông nom chúng, tuy ồn ào nhưng lại rất an toàn.
“Cô cứ yên tâm, tôi đã kiểm tra rồi, không có ai theo dõi cô đâu. Dù có bị phát hiện thì cũng không sao. Nếu có ai hỏi thì cô chỉ cần nói rằng tôi đã để mắt đến căn nhà ở Tây Yên Sơn của nhà cô, cho nên mới đến đây để bàn chuyện mua nhà. Việc này hôm nay tôi đã nhắc đến với nhiều người rồi, Vương Lượng sẽ không nghi ngờ gì đâu.”
Đồng Sóc ngỡ ngàng nghe Thời Quang bình thản lên tiếng, đôi môi tô son màu đỏ như cà chua chín khẽ run trong chốc lát, sau đó cô ta mới an tâm cất chiếc điện thoại vẫn đang nắm chặt trong tay vào túi, rồi loạng choạng tiến tới, kéo Thời Quang vào bóng râm sau bức tượng, và run run lên tiếng hỏi:
“Cô đã gặp Vương Lượng rồi à? Ở Tây Yên Sơn sao?”
Thời Quang gật đầu, cô hơi nhíu mày nhìn vào khuôn mặt trang điểm đã trở nên nhòe nhoẹt vì mồ hôi của cô ta, trông vừa thảm thương nhưng cũng vẫn còn rất rực rỡ: “Hôm thứ Hai, Vương Lượng có nhận được một tin nhắn, nói rằng sẽ có nguy hiểm, và còn bảo anh ta đừng đến Tây Yên Sơn. Dưới tin nhắn còn có ký tên là Tĩnh Tĩnh. Tin nhắn là do cô gửi đến, có phải không?”
Đồng Sóc kiệt sức dựa vào bức tượng, cô ta thở vài hơi rồi mới gật đầu một cách lặng lẽ.
“Tại sao?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT