“Chị Thời, anh Viễn bảo tôi nói với chị rằng, chuyện lần này đến Tây Yên Sơn, rốt cuộc là vì lý do gì thì chỉ có ba người chúng ta biết thôi, chị nhớ đừng có lỡ miệng nói ra, kể cả với lão Tần cũng vậy.”
Tiếng gọi “Chị Thời” phát ra từ miệng Hàn Chiếu còn khiến Thời Quang cảm thấy ngạc nhiên hơn cả nội dung mà cậu ta truyền đạt.
“Chị đừng nhìn tôi như vậy...” Hàn Chiếu nở một nụ cười có phần ngượng ngùng rồi nhìn thẳng về phía trước: "Thật ra nói đi cũng phải nói lại, tất cả chúng ta đều cùng khổ, và cũng đều may mắn như nhau. Tôi không biết giữa chị và anh Viễn có chuyện gì, nhưng nếu anh ấy đã bảo tôi vẫn đối đãi với chị giống như trước đây, thì chị vẫn là chị Thời của tôi.”
Chiếc xe bỗng nhiên dừng lại trước đèn đỏ ở một ngã tư, sau đó Hàn Chiếu lại nhìn vào gương chiếu hậu.
“Nói ra thì tôi còn phải cảm ơn chị nữa. Nếu không phải lần này chị lôi tôi vào thì có lẽ em gái tôi vẫn chưa thể trở về được.”
Khuôn mặt bầu bĩnh phản chiếu trong gương nở một nụ cười có phần cay đắng, nhưng lại rất chân thành và không hề có sự miễn cưỡng nào. Trong lòng Thời Quang dâng lên một cảm giác khó nói thành lời, cho nên một lúc lâu sau cô vẫn không biết nên nói gì, cuối cùng cô chỉ hỏi một câu:
“Con bé vẫn ổn chứ?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT