Sở Tu Viễn suýt nữa thì cười ra tiếng: “Có đói bụng không?”
Người trên giường ném cho hắn một ánh mắt xem thường, vô nghĩa.
“Muốn cần vi phu giúp không?” Sở Tu Viễn không chờ nàng mở miệng, qua đó bế người lên, thân thể Lâm Hàn cứng đờ, Sở Tu Viễn chợt rùng mình, cuống quýt nói: “Nhìn rõ xem ta là ai nha.”
Lâm Hàn theo thói quen muốn đạp cho hắn một cái, thói quen này không phải hình thành lúc mạt thế mà là từ những lần ác nô muốn cưỡng bức nguyên chủ. Lúc nàng mới tới đây thân thể này vô cùng ốm yếu, có thể nói là trói gà không chặt, lại phải đề phòng người kia, gần hai năm nguyên chủ không có một giấc ngủ yên ổn.
Sau này nàng mới lén tập luyện, sức lực có thể so với nam tử bình thường nhưng Lâm Hàn vẫn chưa thể nào thả lỏng, người phụ trách hầu hạ nàng là thê tử của ác nô kia, nàng rất lo lắng nữ nô này sẽ giúp hắn ta, tối nào cũng phải giấu gậy rộc trong ổ chăn và đặt kéo dưới gối đầu.
“Chàng biết à?” Lâm Hàn nghe hắn nói thì quay đầu.
Sở Tu Viễn: “Bệ hạ từng tra qua, hai người chăm sóc nàng đều bị sét đánh chết, còn không phải là chết cùng lúc, nàng không cảm thấy chuyện này quá trùng hợp sao? Phu nhân.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT