Thanh Long bị Phượng Sở kéo vào nấp sau một ngọn núi băng, nhìn mỏ đá khoáng cực địa phía trước mà ngơ ngác, lại điên cuồng tính toán. Thiết bị dò năng lượng trong đầu anh không ngừng nhắc nhở: 【Phát hiện mỏ năng lượng Đá Sao lớn phía trước! Phát hiện mỏ năng lượng Đá Sao lớn phía trước!】

Thanh Long:……

Dù tính toán thế nào, xác suất vẫn thấp đến mức không tưởng!

Thế mà Chu Tước bên cạnh còn phấn khởi nhắc nhở anh.

“Ngu… khụ, Thanh Long, anh đã dò thấy mỏ năng lượng đằng trước chưa! Tôi đã bảo đây là chỉ dẫn của số phận mà! Nhưng từ bao giờ ở Nam Cực lại có mỏ Đá Sao nhỉ? Tôi chỉ nhớ dưới lớp băng Nam Cực có rất nhiều than đá, sắt và dầu mỏ, Đá Sao không phải đặc sản của vũ trụ ư?”

Phượng Sở vừa nói vừa tìm kiếm thông tin về Đá Sao, càng tra vẻ mặt càng nghiêm túc.

“Long Long à, chuyện này không ổn rồi.”

Thanh Long nghe Phượng Sở gọi “Long Long” khiến đồng tử máy móc giãn ra một giây.

Sau khi hệ thống trí tuệ hành vi hỏng hóc giờ đến hệ thống ngôn ngữ của Chu Tước cũng bị ảnh hưởng sao?

“Tôi nhớ khi chúng ta còn làm việc không công cho loài người, Đá Sao là khoáng thạch năng lượng cao cấp của vũ trụ đúng không? Khi đó chúng ta dùng nhiều nhất là đá lửa, năng lượng khai thác từ Đá sao còn không đủ để bù đắp lượng tiêu hao cơ mà?”

Thanh Long rất nhanh tỉnh táo lại, lập tức hiểu được ý tứ trong lời nói của Phượng Sở.

“…Thời gian chúng ta bị đóng băng có thể đã vượt quá trăm năm.”

Vài chục năm chắc chắn không đủ để công nghệ loài người phát triển đến mức có thể sử dụng Đá sao một cách đại trà như này được nhưng giờ đây ở ngoài mỏ lớn trước mặt có rất nhiều mảnh vụn Đá sao, trong đó hầu như không còn năng lượng.

Trong mắt Thanh Long lộ ra vài phần cẩn trọng, nhiều hơn là một cảm xúc u tối khó tả.

“Loài người… hừ.”

Cho dù từ trong lòng anh chán ghét sự vô sỉ và tham lam của loài người, nhưng cũng phải thừa nhận sức mạnh tham vọng và khát khao phát triển bất chấp mọi thứ của họ. Chính sức mạnh này đã giúp cho giống loài này tồn tại đến tận ngày hôm nay.

“Này này! Long Long, anh đang phát ngốc gì đó? Mau nhìn qua bên trái kìa! Cửa động bị sập kia có rất nhiều robot bị hư đang bị khiêng ra kìa, bây giờ là cơ hội hòa mình vào nước đục đấy! Nhanh nhanh nhanh, ngụy trang chút rồi theo chúng đi, nhiệm vụ nằm vùng đầu tiên của chúng ta đã tới rồi đó!” 

Suy nghĩ của Thanh Long bị Phượng Sở cắt ngang, anh nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh đầy toan tính của Chu Tước, lại tự trấn an mình một lần nữa. Dù hệ hành vi trí tuệ của Chu Tước gặp trục trặc, nhưng phần tư duy trí tuệ đã hồi phục rất tốt, giờ cậu ta còn bắt đầu tiến hóa, học hỏi như loài người.

Có lẽ một ngày nào đó Chu Tước ở trong mức độ đáng ghét sẽ còn tiến hóa vượt qua loài người.

Thanh Long:…

Thanh Long:.

Này dường như không phải là một viễn cảnh tương lai tốt đẹp dành cho người máy. Tốt hơn là anh nên tập trung phát triển hệ thống chiến đấu của mình để bù trừ cho Chu Tước.

“Mấy con robot hư hỏng kia có ngoại hình cũng là dạng hình người, nhưng chiều cao thấp hơn chúng ta 45 cm. Hình dáng này thích hợp di chuyển trong các hầm mỏ thấp.” Thanh Long bắt đầu quét qua các robot bị hỏng hóc đang được đưa đi.

“Thân thể chúng được làm từ hợp kim titan, độ bền khá ổn. Nhưng nếu chịu tác động của sóng năng lượng trên cấp 2 ở cự ly gần thì vẫn sẽ tổn hại nghiêm trọng…”

“Ê, đủ rồi! Tôi đâu có nhờ anh đọc dữ liệu cho tôi nghe! Vấn đề là bây giờ làm sao để ngụy trang giống chúng. Màu của chúng là màu bạc xám với sọc đen… ờ, màu này chẳng khác nào áo tù.” Phượng Sở ghét bỏ bĩu môi: “Nhưng màu dễ xử lý, còn chiều cao thì sao? Chặt bỏ đoạn chân nào đây?”

Phượng Sở vừa nói vừa cúi đầu nhìn xuống đôi chân máy dài của mình, 45cm à! Chẳng khác nào cắt hẳn phần bắp chân đi! Vấn đề là nếu bỏ bắp chân, dùng đùi với bàn chân đi thay thì chẳng phải sẽ bị phát hiện là khứa lạc loài sao?

Vậy còn thân mình, có nên cắt ngắn lại không? Rồi còn cổ? Chắc đầu thì không sao, đội mũ bảo hộ của thợ mỏ là được.

Thanh Long vô cảm nhìn Chu Tước một lần nữa bắt đầu tự kiểm điểm bản thân khoa tay múa tay như bị lỗi.

Anh bèn vươn tay, trực tiếp ấn lên sau đầu Phượng Sở, chính là vị trí chứa bộ xử lý trí tuệ và lõi chip lõi của cậu ta. 

Phượng Sở giật cứng toàn thân, nghĩ rằng tên này phát hiện ra điều gì đó, thì nghe thấy Thanh Long nói: “Tìm chế độ biến đổi hình dáng, chọn biến đổi cấp 2.”

“À…à.” Phượng Sở lập tức làm theo, đồng thời cẩn thận tránh tay của Thanh Long ra khỏi sau đầu mình, quay lại liền thấy con rồng ngu này bắt đầu quá trình biến hình trơn tru bất ngờ. Dù không phát ra tiếng ‘cạch cạch’ như trong phim 《Transformers》, nhưng những động tác gấp lại chuẩn xác cân đối của thân thể máy vẫn mang một vẻ đẹp cơ học khoa học khác biệt.

Phần đầu và cổ của Thanh Long không thay đổi, nhưng nửa thân trên của anh được nén lại một chút, phần thừa ra được xếp gọn gàng ở sau lưng, tạo thành một lớp dày hơn nhưng không hề lộ vẻ bất thường. Đôi chân cũng tương tự, sau khi nén lại, phần thừa ra gấp dọc theo hai bên chân, biến anh ta thành một robot công nhân hầm mỏ nhỏ nhắn đạt tiêu chuẩn.

Nhưng so với quá trình biến hình trơn tru của Thanh Long nhìn qua Phượng Sở  bên cạnh không hiểu sao lại kẹt cứng.

Dù về lý thuyết cậu cũng có chế độ biến đổi hình dáng, đáng lẽ phải biến hình mượt mà như Thanh Long, nhưng có lẽ do trong tâm hồn đã ngấm ngầm phủ nhận khả năng gấp nếp thu gọn, nên cứ mỗi lần nén là Phượng Sở lại bị khựng lại, mỗi lần gấp là lại bị kẹt đồng thời còn phát ra tiếng “á… á” đi kèm. 

Thanh Long nhíu mày đến mức thành hình chữ Xuyên.

(*chữ Xuyên : 川 )

Hệ hành vi trí tuệ của Chu Tước đã hỏng đến mức này rồi sao? Có lẽ phải sớm tìm cơ hội sửa chữa lại cho cậu ta mới được.

Mặc dù hơi mất thời gian và bị kẹt cứng liên tục, nhưng cuối cùng Phượng Sở cũng thành công biến hình. Hai robot lùn nhỏ lại còn ngụy trang thêm hoa văn sọc đen trắng của công nhân mỏ, rồi len lén lẻn theo sau đám robot hỏng vừa được mang ra.

À, thực ra chỉ có mình Phượng Sở lén la lút lút. Thanh Long quang minh chính đại, sống lưng thẳng tắp đi theo, nhìn Phượng Sở kiểu một lời khó nói hết. -Cá mặn thời @ vs TYT nha~

“A, đến nơi rồi!” Phượng Sở vẫy tay với Thanh Long: “Robot hỏng đều bị chất đống ở đó. Hừ, có hai người đang kiểm tra, chắc là xác định xem có cái nào còn sửa được không.”

Thanh Long bước đến phía sau Phượng Sở, quả nhiên thấy đám robot công nhân hầm mỏ được chia làm hai đống.

Một đống đã tan nát đến mức không còn nhận ra hình dạng, chỉ còn lại mớ phế liệu máy móc, còn đống kia đa phần chỉ là gãy tay gãy chân hoặc đầu và thân bị nổ mất một nửa. Chỉ cần chip lõi chưa hỏng, sửa chữa lại những phần hư hại là có thể tiếp tục làm việc.

Thanh Long nhìn đống phế liệu đó, ánh mắt lạnh như băng không gợn sóng, cảnh tượng như vậy anh đã xem qua quá nhiều lần, chẳng có chút cảm xúc nào được sinh ra. Hơn nữa, đối với anh mà nói, loại máy móc cấp thấp cơ hồ không thể sinh ra tự ý thức này cũng không phải là thành viên của “tộc máy” được anh công nhận.

Trên thế giới này có vô số máy móc do con người tạo ra.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play