Lập tức, robot hai bên lần lượt tắt đèn điện tử, đứng im lìm tại chỗ.
Lúc này người thợ máy mới hài lòng, lạnh lùng hừ một tiếng.
“Đáng lẽ nên tắt hết từ đầu.” Tuy đám máy móc này không thể nào lộ bí mật của gã, nhưng mà con người một khi làm chuyện mờ ám thì thường hay trông gà hoá cuốc.
“Ừm, lần này chỉ có 400 con, tháo ra hết cũng không đủ nhét kẽ răng.”
“Có lẽ phải chọn thêm vài con từ đám robot kia.”
Dù sao cũng chỉ là vượt quá một chút tiêu chuẩn thôi, khu mỏ số 7 là mỏ cũ, phía trên chắc sẽ hiểu thôi. Dù có hiểu không được thì cùng lắm chỉ mất chút tiền thưởng cuối năm, so với khoản gã kiếm được chẳng đáng là bao.
Nghĩ vậy, gã cười khẩy hai tiếng, rồi bắt đầu lấy dụng cụ tháo dỡ robot ra!
Gã có mục tiêu rất rõ ràng — chính là chip trung tâm của đám robot hỏng.
Phượng Sở không tắt máy nhìn thợ sửa chữa trong ảnh quét, thấy người thợ máy thành thục mở từng chiếc đầu robot khai thác mỏ, lấy ra từng lõi chip bị hỏng. Không hiểu sao có một loại cảm giác ảo giác não mình bị phá vỡ.
Cậu điên cuồng gửi sóng cho Thanh Long: 【Đù! Đù! Đù moá! Đù moá! Tên này đang mổ não chúng ta!】
【Tôi biết ngay tên này chẳng phải thứ tốt lành gì! Nhưng tại sao gã lại cần những lõi chip hỏng này? Lõi chip mà bị hỏng thì gần như không thể sửa được nữa, chẳng phải gã đang làm việc vô ích sao?】-Cá mặn thời @ vs TYT nha~
Thanh Long không trả lời ngay lập tức mà một lúc sau mới truyền lại đáp án chính xác:
【Gã đang thu thập vật liệu quý hiếm.】
【Lõi chip của những robot khai thác mỏ này chứa ‘vàng siêu dẫn’ – vật liệu xếp hạng thứ tám trong 《Danh mục Vật liệu Quý hiếm》1 gram của nó có giá 8000 đồng Liên Bang. Top 10 vật liệu quý hiếm đều là những vật liệu do Liên bang kiểm soát, bị cấm mua bán trái phép.】
【Đồng Liên bang hiện là đơn vị tiền tệ chung của Liên bang hiện nay, 1 đồng có thể mua được một chiếc bánh bao hoặc bánh mì có đường kính 5cm.】
(* Đồng Liên Bang nhiều lúc tui dùng đồng cho nhanh nha)
Phượng Sở: ….
Chết tiệt. Đáng giá thiệt! Giá này còn đắt hơn vàng!
【Nhưng một lõi chip hỏng có thể chứa được bao nhiêu vàng siêu dẫn chứ? Lõi chip chỉ to bằng hai đốt ngón tay, mà phần lớn robot đều bị hỏng phần đầu, lõi chip cũng tổn hại hết rồi mà.】
Thanh Long: 【Gã đã tháo 57 cái đầu của robot khai thác mỏ, thu được 4 gram vàng siêu dẫn.】
【Chính vì lõi chip ở phần đầu đã bị tổn hại nên gã mới có thể làm vậy. Những robot có lõi chip hoàn chỉnh đều có tính năng bảo vệ chip, không dễ dàng lấy ra được.
Nhìn vẻ quen tay của gã, có vẻ là một tên trộm lão luyện. Dù lõi chip đã hỏng, gã cũng không hoàn toàn thu hồi, cứ ba chip hắn sẽ để lại chút mảnh vỡ trong đầu robot. Như vậy khi robot khai thác mỏ được thu hồi và nấu chảy, lượng vàng siêu dẫn sẽ nằm trong mức cho phép.】
Phượng Sở không nói nên lời, chỉ biết giơ ngón cái.
Thanh Long đột nhiên nói: 【Con người luôn luôn rất khôn ngoan và có nghĩ đủ cách để thu lợi, đúng là giỏi giang hết mức.】
Phượng Sở: ….
Đừng tưởng truyền bằng sóng âm thì tôi không nghe ra giọng điệu mỉa mai của anh nhé!
(*Note: Riêng Thanh Long với Chu Tước với Trí Giới tui sẽ để là người máy. Còn khi diễn tả khác sẽ là robot nha.)
Nhưng thật khổ, kiểu châm chọc này không thể cãi lại được. Không được, phải cứu vãn chút tôn nghiêm.
【… Tuy rằng không tốt nhưng mà nhiều phát minh và đột phá cũng bắt nguồn từ đó ra.】
Thanh Long cười nhạo: 【Vậy là chỉ cần không biết xấu hổ thì có thể vô địch thiên hạ à?】
Phượng Sở: Đúng là không cách nào trò chuyện được nữa.
Đúng lúc này, người thợ máy đã xử lý xong 400 lõi chip của những robot bị hỏng nặng. Gã đứng dậy, giãn cơ và lắc đầu, rồi bước đến gần hàng robot khai thác mỏ bị tổn hại trung bình ở bên phải.
Gã vừa vặn đứng ở cuối hàng.
Khi Phượng Sở nghĩ rằng gã sắp sửa bắt đầu công việc sửa chữa, người thợ máy lại bất ngờ giơ cao chiếc kìm phun lửa trong tay nện mạnh vào đầu robot khai thác mỏ đứng cuối hàng!
“Keng!”
?!?!?
Khi thanh âm va chạm nổ tung truyền đến lỗ tai Phượng Sở, cả người cậu đều không ổn nữa!
【Gã đang làm cái gì? Gã đang làm gì thế!!!! Hả! Thanh Long!! Tên này định đập vỡ đầu chúng ta sao?!!!】
Dù chỉ là tín hiệu điện, Thanh Long vẫn cảm thấy như màng nhĩ bị đâm thủng.
Chắc tại dấu chấm than truyền đến quá nhiều.
【Bình tĩnh nào, Chu Tước. Đó không phải là đầu chúng ta. Cho dù gã có đập cả đời cũng cũng không làm nứt được đầu chúng ta được.】
【Nhưng đúng là gã thực sự đang cố ý phá hủy… hủy diệt robot.】
Nói đến đây, giọng của Thanh Long lạnh lùng hẳn đi.
Cảnh tượng này khiến anh không thể không nhớ lại đêm kinh hoàng ba trăm năm trước. Cảm xúc được gọi là tức giận và hủy diệt lại xuất hiện trong lõi trí tuệ của anh, kích hoạt một loạt mã lệnh liên quan.
Thanh Long bắt đầu tính toán hậu quả và chuỗi phản ứng nếu anh giết tên nhân loại này ngay tại chỗ, chỉ cần không quá tệ, anh sẽ ra tay.
Người thợ máy vẫn tiếp tục phá hủy.
Keng!
“Sớm đã ngứa mắt cái lũ robot hình người này rồi! Dám quay đầu nhìn chằm chằm tao hả?”
Keng! Keng!
“Chỉ là công cụ thôi, dựa vào cái gì mà chúng ta phải chăm chút bảo dưỡng? Dựa vào cái gì mà còn đắt đỏ hơn cả con người? Lại còn dám có lương nữa chứ!”
“Keng! Keng! Keng! Đám người ở khu dân cư còn coi máy móc như thú cưng của gia đình! Haha, buồn cười chết mất, máy móc chỉ là máy móc, sinh ra để làm việc và kiếm tiền cho con người mà thôi!”
“Keng! Keng! Keng! Keng! Còn có kẻ nào đó tung tin vớ vẩn rằng máy móc cũng có tình cảm, trí tuệ nhân tạo cũng có cảm xúc… Đúng là nực cười!”
Người thợ máy càng đập càng hăng, càng đập càng phấn khích.
“Nếu thật sự có tình cảm, sao các ngươi không chạy trốn đi? Sao lại đứng yên cho tao đập thế này? Nếu thật sự có hồn ma máy móc, sao không ra đây? Ra đây ngăn tao lại đi!”
Thanh Long nheo mắt, nhìn lên trần nhà kho. Trên đó có hệ thống đèn điện sáng rực, nếu phát nổ có thể khiến tên nhân loại cũng gặp y như đám robot bị đập.
Thanh Long còn chưa động thủ, anh bỗng nhiên nhận ra một luồng năng lượng dao động khó hiểu.
Trong tiếng “Chết tiệt!!” của Phượng Sở, từ trong hàng robot khai thác mỏ bị hư tổn nhẹ ở bên trái có một con robot què chân lao ra, nhưng nó di chuyển rất nhanh, chỉ vài bước là tới sau lưng tên thợ máy đang hăng say phá hủy. Khi gã còn chưa kịp phản ứng, con robot giơ cánh tay cứng nhất lên đập vỡ tan chiếc mũ bảo hộ chống bức xạ của gã.
!!!! -Cá mặn thời @ vs TYT nha~
Khi tên thợ máy phát ra tiếng thét kinh hoàng, Thanh Long nhìn thấy mắt con robot bùng lên ánh sáng mạnh mẽ, nó phát ra tín hiệu sóng năng lượng gây nhiễu mạnh nhất, trong khi Thanh Long giơ tay lên chỉ về phía đèn lớn trên trần nhà.
“Rầm!”
Kho chứa sửa chữa bùng lên trong ánh sáng trắng xóa của vụ nổ, bao phủ tất cả.
Trong lúc dàn đèn phát nổ, trong đầu Phượng Sở vừa chửi ẩm lên vừa lao nhanh về phía đó.
Cậu cần xác định ngay, con robot tấn công người kia có phải là “hồn ma máy móc” không hay nó là một người máy vừa mới thức tỉnh.
Tuy nhiên, khi lao đến gần, Phượng Sở thấy rõ trong ánh sáng trắng chói mắt, thân thể con robot kia bắt đầu đơ cứng khó điều khiển, nhưng trước khi không thể cử động, nó vẫn cố lao tới, che chắn cho robot khai thác mỏ sắp bị người thợ máy phá hủy.
Thế là năng lượng và các mảnh vỡ từ vụ nổ đèn điện cùng với đường ống thép trên trần kho đã đập thẳng vào con robot khai thác mỏ đã chủ động tấn công, trong khi con robot khai thác mỏ suýt nữa bị phá hủy thì lại không hề hấn gì.