“Cậu.....Cậu Cố.....” Cục trưởng Cục Quản lý Đô thị vô cùng bối rối, không ngừng lau mồ hôi.
Bất kì ai có địa vị ở Trung Quốc đều từng nghe qua tên của Cố Yến. Đại thiếu gia nhà họ Cố, người thừa kế được ông Cố chỉ định. Mặc dù mấy năm qua ở nước ngoài nhưng tài năng của anh vẫn được luôn được những người ở trên khen ngợi.
Mà bây giờ Cố Yến lại tự mình gọi điện thoại cho hắn ta, trong tình huống này, chắc chắn không phải là phần thưởng. Vậy câu trả lời duy nhất chính là sắp có tai họa ập đến.
Lý Văn Nghĩa lại lau mồ hôi trên trán, tay cầm điện thoại không ngừng run rẩy, trái tim hoảng loạn như sắp nhảy lên tận cổ họng.
“Cục trưởng Lý.” Cố Yến đi thẳng vào vấn đề: “Đứa trẻ mà Cục Quản lý các anh muốn giết, chính là vị hôn.....em trai của tôi.”
Như sét đánh giữa trời quang. Điện thoại của Lý Văn Nghĩa rơi xuống đất “bang” một tiếng, cả người cứng đờ.
Mặc dù lời nói của Cố Yến có một chút không rõ ràng và ngắt quãng, nhưng điều đó không làm giảm đi sự thân mật mà còn làm nổi bật sự thận trọng của anh khi đối xử với Vân Tranh. Chính điều này càng làm Lý Văn Nghĩa cảm thấy sợ hãi hơn.
Bởi vì Vân Tranh, người mà Cố Yến đối xử rất cẩn thận, thật sự đã bị người của hắn ta đưa vào đồn cảnh sát, vấn đề là thậm chí hắn ta còn dọa giết người. Lúc này, không cần lãnh đạo Sở giải thích gì nữa, Lý Văn Nghĩa hiểu mọi chuyện đều đã kết thúc rồi.
”Cậu biết phải làm gì tiếp theo rồi chứ?” Thấy hắn ta mãi không thể lấy lại bình tĩnh, lãnh đạo Sở nhâm nhi một ngụm trà, gương mặt vô cảm hiện lên một chút mỉa mai.
“Tôi biết.” Lý Văn Nghĩa trả lời một cách khó khăn, hắn ta cười với lãnh đạo Sở, một nụ cười còn xấu hơn cả khóc. Ngay cả việc mình đã rời khỏi Uỷ ban Sở bằng cách nào hắn ta cũng không biết.
...
Chuyện ở Uỷ ban Sở ngay lập tức lan tỏa đến thành phố Hưng. Ngay khi ra khỏi cửa Ủy ban, Lý Văn Nghĩa lập tức gọi điện thoại về thành phố Hưng: “Tất cả các nhân viên tham gia vụ án Vân Tranh sẽ bị đình chỉ công tác ngay lập tức để điều tra. Đặc biệt là người nằm trong bệnh viện và đội trưởng sẽ bị bắt giữ với tội danh nhận hối lộ. Những người còn lại, đến đồn công an xin lỗi rồi đưa người ta ra ngoài.”- Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

“Nếu lại xảy ra chuyện gì, không cần đến lãnh đạo Sở hay cậu Cố, ông đây sẽ là người đầu tiên chém chết cậu!” Lý Văn Nghĩa đấm mạnh vào cửa kính ô tô, âm thanh chói tai làm người ở đầu bên kia điện thoại hiểu rõ sự tức giận của hắn bây giờ.
Lúc này ở thành phố Hưng, đồn trưởng nơi bắt giam Vân Tranh cũng sắp nổ tung đầu.
Nói đúng ra, anh ta còn chịu nhiều bất công hơn Lý Văn Nghĩa. Vốn dĩ hôm nay anh ta sẽ đi công tác, nhưng ngay khi tàu khởi hành thì lại nhận được một cuộc điện thoại yêu cầu phải quay về ngay lập tức. Điều quan trọng là cuộc điện thoại này không phải từ cấp trên trực tiếp tại Cục cảnh sát Thành phố mà từ lãnh đạo Sở cảnh sát tỉnh.
“Sự việc Cục Quản Lý Đô Thị đánh người hôm nay, các đồng chí xử lí không tệ. Nhưng cho dù là vì mục đích bảo vệ, trực tiếp kéo người đi cũng làm xấu hình ảnh. Cậu xem có phải cậu nên quay lại để an ủi nạn nhân không?”
Ai, ai là nạn nhân cơ? Đồn trưởng bối rối, nhất thời không có phản ứng, nhưng vẫn nghe theo: “Vâng, tôi sẽ quay lại ngay.”
“Được rồi, để không lãng phí thêm thời gian, tôi đã bảo đồng nghiệp bên kia mua vé cho cậu rồi, hãy quay về luôn sau khi đến ga.”
“Cảm ơn ngài lãnh đạo đã quan tâm.” Đồn trưởng lo lắng cúp điện thoại, thầm cảm thấy lạnh sống lưng. Mặc dù lãnh đạo Sở khi nói chuyện nghe có vẻ rất khách khí, nhưng giọng điệu u ám làm hắn sợ đến mức muốn tè ra quần.
”Ôi, chuyện gì đang xảy ra vậy chứ.....” hắn than thở với cấp dưới đứng bên cạnh, nhưng chưa kịp nói hết câu, điện thoại lại reo lên. Lần này khi hắn bắt máy, người ở đầu bên kia chính là mẹ hắn. Ngay lập tức có một tràng mắng mỏ dồn dập kéo đến. Làm đồn trưởng càng thêm bối rối.
“Khoan, mẹ bình tĩnh đã, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Con vẫn chưa biết gì à?” Bà lão đầu đối diện tức giận: “Bây giờ chuyện đã tràn lan trên mạng rồi, con còn hỏi như kẻ ngốc vậy, đồn trưởng con đúng là giỏi thật đấy!”
“Có chuyện xảy ra ở thành phố Hưng à?” Cuối cùng đồn trưởng cũng tìm được từ khóa quan trọng, lấy điện thoại của người bên cạnh, truy cập vào trang web đọc vài trang, bỗng nhiên gương mặt hắn tối sầm lại.
“Chết tiệt, đám người ở Cục Quản Lý Đô Thị muốn chết à.” Hắn kinh ngạc nuốt một ngụm nước miếng, rồi vội nói với cấp dưới: “Đi hỏi xem còn bao lâu nữa là đến trạm tiếp theo, đến trạm thì xuống ngay lập tức. Sau đó gọi điện về đồn, phải bảo vệ đứa trẻ đó, không được để người khác mang đi.”
”Nhanh, càng nhanh càng tốt!” Nói xong, hắn tựa như mất hết sức lực, nằm lăn ra trên ghế, một ngón tay cũng không cử động nổi. Hắn hiểu ra, trong giai đoạn quan trọng của cuộc chiến quyền lực trong thành phố, khi xảy ra sự việc như thế này, bầu trời của thành phố Hưng sẽ phải thay đổi.
Hắn chỉ hi vọng gia đình của mình đều có thể tránh khỏi, không bị xem là vật hi sinh, bị mang ra làm bia đỡ đạn.
 ...
Dưới sự can thiệp của Cố Yến, hướng gió ở thành phố Hưng đã thay đổi hoàn toàn, những người ban đầu còn hi vọng sẽ gặp may mắn, giờ đây đã hoàn toàn hết hi vọng, như góa phụ mất đi con trai.
Ở nhà họ Cố, Lục Nhiên nhốt mình trong phòng, vô cùng hoảng sợ. Hiện tại, bố nuôi của Lục Nhiên dường như vẫn đang gặp rắc rối nên luôn ở bên ngoài. Còn mẹ nuôi của cậu ta, cũng vì tính chất đặc biệt của sự việc, đã được gọi về nhà để bàn bạc biện pháp.
Về phần Lục Nhiên, mặc dù không phải nhận bất kỳ lời trách móc hay chửi bới nào, thậm chí không có một câu tra hỏi, nhưng cậu ta vẫn biết rằng mình đã bị nhà họ Cố bỏ rơi.
Ngay cả khi có thứ đó trong tay, nó vẫn không thể bảo đảm sự an toàn của cậu ta.
“Tại sao!" Cậu ta đau khổ gào lên, hoàn toàn không thể hiểu được tại sao mọi việc không hoàn hảo và thuận lợi như cậu ta đã tưởng tượng. Cách ứng phó của Vân Tranh nằm ngoài dự đoán, cùng với sự thành thạo trong việc khuấy động dư luận, khiến cậu ta tràn đầy ngạc nhiên và hoang mang. Cậu ta hoàn toàn không hiểu được, tại sao Vân Tranh, người từ trước đến nay luôn chỉ quan tâm đến lợi ích của bản thân, bây giờ lại bất ngờ thoát khỏi sự kiểm soát.
Không lẽ...cậu ta nhớ lại rồi?
Ngay khi suy nghĩ khủng khiếp này hiện ra trong đầu, Lục Nhiên cảm thấy sợ đến mức cả người lạnh toát, thậm chí có chút thở không ra hơi.
Hãy biết rằng, sau khi Vân Tranh chứng kiến cảnh Cố Yến bị hành hạ đến mức sắp phát điên, cậu từng thề: "Chỉ cần tôi chưa chết, tôi nhất định sẽ trả lại cho các người gấp trăm lần những đau khổ mà các người đã gây ra cho Cố Yến!"
Vậy bây giờ.....
Đây chắc chắn là sự trả thù của Vân Tranh sau khi hồi phục trí nhớ. Lục Nhiên càng nghĩ càng cảm thấy sợ hãi. Giống như đang ở trong một căn phòng tối tăm không có ánh sáng, cảm giác tuyệt vọng ngày càng nhiều, nhiều đến nỗi gần như nuốt trọn con người cậu ta vào bóng tối.
...
Trong khi ở thành phố Hưng mọi người lo lắng không ngớt, thì trên mạng tình hình lại càng nghiêm trọng hơn. Đặc biệt chủ đề “Cục Quản Lý Đô Thị thành phố Hưng coi thường tính mạng con người” đã trở thành đề tài được bàn luận nhiều nhất trên Weibo chỉ trong nửa ngày.
Tuy có nhiều người có tấm lòng muốn giúp đỡ Vân Tranh, nhưng vì khoảng cách địa lý nên thật sự rất khó để thực hiện. Vì vậy, không ít người đã tìm hiểu nguồn gốc bài đăng, và khám phá ra tài khoản Weibo mà Vân Tranh bảo Trần Tuấn đăng ký.
Sau khi xem xét kỹ, họ phát hiện ra tên thật của chủ tài khoản chính là tên của Vân Tranh. Đồng thời, địa chỉ IP cũng thật sự ở thành phố Hưng.
“Chủ tài khoản không cần sợ, chúng tôi ủng hộ cậu!” Một người đã để lại bình luận động viên ở dưới, đồng thời trao thưởng 500 tệ, cũng nói rằng số tiền không lớn, đừng chê, coi như đó là sự động viên cho trại trẻ mồ côi nơi Vân Tranh ở.
Có người dẫn đầu, dần dần những người quan tâm đến sự việc này như tìm được nơi để ủng hộ, liên tiếp khen thưởng cho tài khoản Weibo này.
Mười tệ, năm mươi, một trăm, hai trăm.....
Dù không có ông chủ nào tặng nghìn vàng, nhưng mỗi phần thưởng đều thể hiện lòng nhiệt huyết của cộng đồng mạng từ khắp nơi đang quan tâm đến sự việc.
Con người luôn dễ mềm lòng. Dù chỉ gặp nhau trong cơn mưa gió, nhưng vẫn luôn tồn tại tình thương giữa người với người. Trong những thời điểm quan trọng nhất, ngay cả những con người xa lạ cũng có thể trở thành sức mạnh ủng hộ niềm tin và công lý.
Trần Tuấn ngồi trước máy tính, nhìn từng cái thông báo trên Weibo, dùng sức lau đôi mắt đỏ hoe, cuối cùng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Hiện giờ đã hoàn thành những lời nhắn của Vân Tranh, việc còn lại là đợi cậu quay trở về một cách an toàn.
...
Tuy nhiên, ở Đồn Cảnh Sát bên kia, Vân Tranh cũng bị sốc.
Nửa giờ trước, giá trị tài sản trong hệ thống của cậu đột nhiên thay đổi. Ban đầu nó tăng thêm năm trăm, sau đó như được kích hoạt công tắc tăng tốc nào đó, con số bắt đầu tăng chóng mặt.
Chỉ trong nửa giờ đã vượt mốc hai mươi nghìn.
Chuyện, chuyện gì đang xảy ra vậy? Cậu đang ở trong đồn cảnh sát, không thể ra ngoài để kiếm tiền, tại sao giá trị tài sản lại đột ngột tăng vậy?
Vân Tranh nhăn mày suy nghĩ, vẫn không thể hiểu nổi, thậm chí không đoán được tình huống này là tốt hay xấu. Nhưng không có thời gian cho cậu suy nghĩ kỹ lưỡng. Đồng hồ treo trên tường đã chỉ 6 giờ tối, cảnh sát trông giữ Vân Tranh trước đó mở cửa bước vào, mang theo hai hộp mì ăn liền.
“Ăn chút đồ ăn đi!” Anh ta nhiệt tình mời Vân Tranh, thái độ thân thiện như đối với anh em hàng xóm thân thiết, hoàn toàn không phải cách đối xử với một tù nhân.
Vốn dĩ anh ta đã không hài lòng với yêu cầu của cấp trên nên sau khi đưa cậu vào, anh ta đã chiếu cố cậu hết mức có thế. Bây giờ đã đến giờ ăn tối, anh ta đương nhiên sẽ không bỏ đói Vân Tranh.
Vân Tranh thấy rõ lòng tốt của anh ta, nhưng nhìn vào hai hộp mì ăn liền, cậu lại thấy buồn cười.
“Anh thường xuyên ăn cái này à?”
“Hết cách rồi, bây giờ cũng đã muộn, quán ăn đều đã đóng cửa.” Anh ta bất đắc dĩ nhún vai, đặt mì lên bàn rồi nói với giọng buồn bã: “Trong đồn cảnh sát, có mì ăn liền đã là tốt lắm rồi!”
Nói đến đây, anh ta bỗng nhiên nhìn chằm chằm Vân Tranh, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý tưởng: “Hay cậu nấu đi?”
Tác giả có lời muốn nói:
Cố Yến: Khi tôi đang rất lo lắng, vợ tôi lại đang vui vẻ ăn mì với người đàn ông khác [Hận thù.jpg]
Vân Tranh: Anh là ai vậy?

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play