Ừm, giờ đây đã đúng với tội danh.
Vân Tranh hài lòng với hiệu quả do mình tạo ra, sau đó tắt đi hào quang, đồng thời lén lút nhặt lấy điện thoại đã rớt xuống đất của tên Quản Lý Đô Thị trong lúc bị cậu đá bay cất vào túi của mình.
“Bây giờ ngài tin rồi chứ!” Vân Tranh nở nụ cười dịu dàng, nhưng lần này không ai dám tiếp lời của cậu, bởi vì toàn bộ những người có mặt tại đó đều bị kinh hoảng đến không nói nên lời bởi tình cảnh trước mặt.
Ôi trời, ông chủ nhỏ có còn là người không? Bị xe ô tô tông cũng chỉ văng ra ba mét thôi đấy!
Mọi người xung quanh đều vô thức nuốt nước miếng, ánh mắt khi nhìn sang Vân Tranh một lần nữa đều đã trở nên kính nể hơn. Còn về những người lo lắng Vân Tranh bị bắt sẽ bị chịu thiệt thòi cũng đều âm thầm bỏ ngay suy nghĩ muốn khuyên nhủ cậu.
Với lực sát thương này, sợ rằng dù cho cả Cục Cảnh Sát xảy ra chuyện thì Vân Tranh cũng không hề hấn gì.
Cuối cùng, vị Cảnh Sát Khu Vực đó không còn cách nào khác chỉ có thể cắn răng bắt Vân Tranh về, mà trước khi Vân Tranh rời khỏi, đã âm thầm đưa điện thoại của mình và điện thoại của tên Quản Lý Đô Thị kia đánh rơi cho một vị thực khách, nhờ anh ta gửi đến viện mồ côi và nói với viện trưởng hãy đưa cho Trần Tuấn.
“Làm phiền ngài nói với viện trưởng rằng tôi không sao, bảo bà đừng nóng vội.” Vân Tranh nói bằng giọng chỉ có hai người mới nghe được.
“Được, tôi biết rồi. Ông chủ nhỏ yên tâm.” Người đó đồng ý, sau đó xoay người chạy về phía bãi đỗ xe, chuẩn bị chạy đến viện mồ côi với thời gian ngắn nhất.- Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T
Giờ đây, chàng trai này cực kỳ sùng bái Vân Tranh, khi nãy anh ta cũng có phần tham gia đánh Quản Lý Đô Thị, nếu không có Vân Tranh chịu thay thì sợ rằng anh ta cũng phải đến Đồn Cảnh Sát cùng.
Tuy rằng pháp luật sẽ không trách phạt người dân, cùng lắm thì chỉ bị phạt tiền, nhưng với dân văn phòng như chàng trai này mà nói, mang trên người một tội danh này thì dù cho là do Quản Lý Đô Thị cậy thế hiếp người nhưng đối với tương lai của anh ta cũng không phải chuyện tốt lành gì.
Do vậy anh ta rất cảm kích Vân Tranh, quyết tâm nhất định sẽ hoàn thành việc mà cậu nhờ, tiện thể nghĩ thử xem có cách nào có thể giúp được Vân Tranh không.
Còn về phía Vân Tranh, sau khi thấy anh ta rời khỏi cũng bước lên xe cảnh sát với Cảnh Sát Khu Vực.
Những việc cần sắp xếp cậu đã sắp xếp xong, việc còn lại cần làm đó chính là đợi.
…
Sau khi xe cảnh sát chạy về, trận náo loạn ở trước cổng công viên Đào Nhiên đã bước đến hồi kết. Những tên Quản Lý Đô Thị như chó nhà có đám thảm hại mà bỏ chạy theo xe cảnh sát.
Thế nhưng sau khi mọi người đều về thì bên phía Thành Phố Hưng đã bùng nổ hoàn toàn.
Ở phía công viên Đào Nhiên này có hai khu chung cư cao cấp, nên có rất nhiều ông bà cụ trông có vẻ không có gì nổi bật nhưng trên thực tế đều là cán bộ nghỉ hưu, lúc đầu khi Vân Tranh còn đi theo ông chủ cũ của sạp hàng thì họ đã rất thích cậu, bây giờ còn có thêm tay nghề tốt nữa, họ càng không nỡ.
Do đó, khi đánh nhau họ cũng không xen vào, nhưng giờ đây khi thấy cậu bị thô bạo bắt đi thì họ đã lập tức chung tay góp sức. Người nào quan hệ tìm quan hệ, không có quan hệ thì cùng nhau bàn bạc tìm cách, cuối cùng tập thể quyết định cầm theo chiếc ghế nhỏ đến trước Văn Phòng Chính Phủ Thành Phố.
Đều là người có văn hóa, không biết gây chuyện nhưng đến khiếu nại thì được chứ! Khoan hãy nói có đánh người không nhưng chỉ riêng chuyện Quản Lý Đô Thị nhận hối lộ ức hiếp người dân thì chuyện này cũng cần có người đứng ra lên tiếng.
Ở một nơi khác, Trần Tuấn vẫn đang ở nhà cũng mới nhận được tin.
“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?” Trần Tuấn ngơ ngác nhận lấy hai cái điện thoại, trong lòng một mảng lạnh lẽo. Phản ứng đầu tiên của cậu ta đó là chạy đến Đồn Cảnh Sát xác thực xem chuyện này có phải là thật hay không, thế nhưng trước đó Vân Tranh đã gửi tin nhắn cho cậu ta và bảo cậu ta hãy bình tĩnh.
Sau khi tạm an ủi viện trưởng vài câu, Trần Tuấn lập tức tìm một quán net và làm theo lời của Vân Tranh, tìm một đoạn ghi âm trong điện thoại của cậu và đưa lên một ứng dụng mạng xã hội tên Weibo. Cùng lúc đó, cậu ta cũng tìm cách mở khóa điện thoại của tên Quản Lý Đô Thị và lọc ra những nội dung tin nhắn quan trọng đưa lên Weibo cùng một lúc, đồng thời tag tên tài khoản chính thức của vài nhà báo và gửi một bản thảo cho một tài khoản Weibo có ký hiệu chữ V* ở phía sau có tên là ‘Có Chuyện Gì Ngài Cứ Việc Nói’.
*Tài khoản Weibo có ký hiệu chữ V có nghĩa là tài khoản này có số lượng fan đạt tới năm trăm ngàn người trở lên và đã được Weibo xét duyệt và công nhận.
Vào giờ phút này, đôi tay của Trần Tuấn tuy run rẩy nhưng cậu ta vẫn rất cẩn thận và cố gắng hết sức hoàn thành tốt mỗi một chi tiết công việc mà Vân Tranh giao cho.
[Ngài yên tâm, chỉ là một nhóc con học cấp hai bày sạp bán mì, chỉ cần bắt được nó thì những chuyện phía sau đều sẽ được giải quyết ổn thỏa.]
[Trực tiếp chặn mất con đường làm ăn này của nó, nếu ngài vẫn không yên tâm, thế lát nữa chúng tôi đưa ra thêm vài bằng chứng thì cho dù có bắt nó ngồi tù cũng không phải chuyện lớn gì.]
[Chưa đủ 16 tuổi cũng không sao, một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, dù cho lớn một tuổi hay nhỏ một tuổi thì cũng sẽ người không biết quỷ không hay.]
Chỉ vỏn vẹn ba câu đã thể hiện rõ bộ mặt thâm hiểm độc ác, Trần Tuấn nhìn thấy mà đôi mắt bỗng đỏ hoe.
Vân Tranh chẳng qua chỉ mới học cấp hai, vậy mà tên Quản Lý Đô Thị này muốn làm trái với lương tâm đẩy cậu vào con đường chết, thế nhưng điều khiến cho lòng người lạnh lẽo đó chính là tiểu thiếu gia của nhà họ Cố ở Thành Phố Hưng, người đã ra lệnh làm vậy.
Ở Thành Phố Hưng, người duy nhất được gọi như thế chỉ có Lục Nhiên, người đã từng được Vân Tranh xem là em trai ruột hết lòng bảo vệ và nuông chiều!
Đồ vô ơn chết tiệt!
Trên mặt của Trần Tuấn tràn đầy sự tức giận, bàn tay đang cầm điện thoại bỗng chốc siết chặt, tức đến muốn bóp nát chiếc điện thoại của tên Quản Lý Đô Thị. Với Lục Nhiên thì cậu ta càng hận thấu xương tủy, nếu không phải do chuyện mà Vân Tranh dặn dò vẫn còn chưa làm xong thì cậu ta thực sự muốn lập tức chạy đến nhà họ Cố chất vấn Lục Nhiên, hỏi xem rốt cuộc lương tâm của cậu ta đâu mất rồi? Có phải bị chó ăn rồi không! Sau đó trực tiếp lấy dao đâm cậu ta và chết chung với cậu ta, để tránh sau này hạng người này tiếp tục tính kế hại Vân Tranh.
“Brừ, brừ.” Điện thoại trên bàn không ngừng rung lên đã cắt ngang suy nghĩ của Trần Tuấn.
“Alo, tôi là Trần Tuấn.” Cậu ta tạm thời kiềm chế lại cảm xúc của mình và bắt máy, kế đó thì nghe được giọng điệu vội vàng của đối phương, người gọi đến là bạn học cùng lớp với Vân Tranh, giọng điệu cũng tức tối như cậu ta vậy.
“Trần Tuấn, cậu đã biết chuyện của Vân Tranh chưa? Lúc sáng sớm, một người hàng xóm của tôi ở khu công viên Đào Nhiên nói đã thấy được cả quá trình của sự việc. Cái đám Quản Lý Đô Thị thất đức quá, vài người bạn học của bọn tôi sống ở khu công viên Đào Nhiên đã bàn bạc, muốn đến Đồn Cảnh Sát bên đó xem thử, cậu đi cùng không?”
“Các cậu đi trước đi, lát nữa tôi sẽ đến sau.” Trần Tuấn gấp đến muốn lập tức bay đến Đồn Cảnh Sát, nhưng nghĩ đến những việc cần sắp xếp mà Vân Tranh gửi trong điện thoại, cậu ta cắn chặt răng cuối cùng cũng nhịn xuống. Thế nhưng cơn giận được cố nuốt xuống như liều thuốc nổ nhiệt độ cao sắp bùng nổ.
“Vậy bọn tôi đi trước, lát nữa gặp nhau ở Đồn Cảnh Sát.” Mà bạn học của Vân Tranh cũng có chung cảm nhận. Cậu ta bàn bạc với Trần Tuấn vài câu rồi cúp máy.
Tình cảm của thời học sinh đều là sự ngây thơ và sâu sắc nhất. Tuy rằng dưới sự cố tình sắp đặt của Lục Nhiên, nhân duyên ở trường học của Vân Tranh dường như hết sức mỏng manh, nhưng đó cũng chỉ là những mâu thuẫn bề ngoài, nếu thực sự xảy ra chuyện thì không cần nói gì cũng sẽ tự nhiên mà đoàn kết lại.
Nhất thời, hơn một nửa số bạn học của lớp 7 mà Vân Tranh đang học đều cùng nhau hành động, bọn họ tụ tập lại với nhau bàn bạc thậm chí còn liên lạc với giáo viên cùng nhau đến Đồn Cảnh Sát. Suy nghĩ của bọn họ rất đơn giản, khoan lo đến chuyện khác, điều bây giờ cần làm là đến xem thử tình hình của Vân Tranh như thế nào đã. Chẳng phải mọi người đều nói, Cảnh Sát Khu Vực cũng đeo súng và đánh người sao?
Chuyện ở bên ngoài có thể để nó từ từ lên men, thế nhưng tình hình mà Vân Tranh đang ngồi trong Đồn Cảnh Sát lại có chút lạ.
Trước mắt ngoại trừ tên Quản Lý Đô Thị còn đang hôn mê bất tỉnh thì những tên Quản Lý Đô Thị còn lại đều đến phòng thẩm vấn và canh chừng Vân Tranh.
“Này thằng nhóc, bây giờ không dám ngông cuồng nữa à?” Vị Tiểu Đội Trưởng mà trước đó bị đánh đến thiếu chút nữa quỳ xuống gọi cha hung ác nhìn Vân Tranh, nếu không phải do có Cảnh Sát Khu Vực đứng ở bên cạnh thì sợ rằng anh ta sẽ nhịn không được lập tức gán vài chục đến vài trăm tội danh lên người cậu, để Vân Tranh phải trả giá cho những áp bức và nỗi nhục nhã mà bản thân đã phải chịu khi nãy.
Thế nhưng vị Cảnh Sát Khu Vực hoàn toàn không quan tâm, ngón trỏ của ông ta gõ lên bàn, nhìn như khuyên can nhưng thực chất là đang cảnh cáo.
“Bình tĩnh chút, đây là Đồn Cảnh Sát.”
“Cảnh Sát Lâm, tôi cũng có lý do đặc biệt…” Vị Tiểu Đội Trưởng đó nở một nụ cười giả tạo, ngón tay chỉ lên phía trên ra hiệu ngầm.
“Vậy thì đã sao?” Gương mặt của Cảnh Sát Khu Vực không cảm xúc nói: “Mỗi một bộ phận mỗi cách làm việc, bây giờ vụ án này do tôi tiếp nhận.”
“Thế nhưng tội cậu ta đánh người trước mặt mọi người không thể bỏ qua được!” Vị Quản Lý Đô Thị bắt Vân Tranh về tức không chịu được, trực tiếp nói thẳng ra: “Tôi biết ông muốn bảo vệ đứa trẻ này nhưng tiếc rằng ông không có khả năng đó! Người mà nhà họ Cố muốn giải quyết, ông chỉ là một Cảnh Sát Khu Vực nhỏ nhoi thì có thể làm được gì?”
Anh ta đẩy vị Cảnh Sát Khu Vực ra và bước đến đứng trước chiếc ghế đang còng tay Vân Tranh và uy hiếp cậu bằng giọng điệu hung ác: “Đừng tưởng rằng làm anh hùng thì sẽ không sao, thành thật chút còn có thể giữ cho cậu một mạng, nếu không…”
“Cho nên ngài đang cảnh cáo tôi sao?” Vân Tranh không sợ hãi và ngẩng nhìn thẳng vào anh ta.
“Nực cười!” Tiểu Đội Trưởng cười lạnh: “Tôi cần phải cảnh cáo cậu sao? Bản thân cậu đắc tội với người nào trong lòng không rõ sao? Quan tài cũng đặt đến bên cạnh chân luôn rồi, cẩn thận sau này muốn khóc cũng khóc không ra.”
“Ha ha.” Vân Tranh bị câu nói này của anh ta chọc cười: “Vậy tôi cũng khuyên ngài một câu, làm người phải giữ lại một con đường cho mình, sau này gặp lại còn có thể mỉm cười chào hỏi. Cho dù làm con chó của người khác cũng phải giữ lại chút lương tâm, để tránh sau này ngay cả bản thân chủ nhân còn lo không xuể thì bản thân còn có thể tự bảo vệ được mình.”
Nói xong, cậu khởi động hào quang cao thủ một lần nữa, cậu hời hợt nâng tay.
‘Rắc’ một tiếng, còng tay đang còng lấy Vân Tranh phát ra tiếng lôi kéo của kim loại, kế đó sợi dây xích được cài trên tay cầm bằng sắt của chiếc ghế đang dần đứt đoạn.
“…” Tiểu Đội Trưởng lập tức sợ hãi lùi về sau một bước, nhưng lại bị vấp phải cạnh bàn ngã ngồi xuống đất, anh ta lại bị dọa sợ đến tiểu ra quần. Anh ta còn chưa quên hành động đá bay một người văng ra xa ba mét của Vân Tranh vì thế lo sợ bản thân cũng giống như người đó vậy.
“Phụt, ha ha ha ha ha.” Lần này không riêng gì vị Cảnh Sát Khu Vực kia mà ngay cả những tên Quản Lý Đô Thị đi theo sang đây cũng không nhịn được bật cười thành tiếng.
“Sớm muộn gì cũng tới lúc cậu phải khóc!” Anh ta hoảng sợ để lại một câu uy hiếp rồi sau đó không kịp lo nghĩ gì đã hoang mang bỏ chạy ra khỏi phòng thẩm vấn.
“Lần này gặp phiền phức lớn rồi!” Sau khi căn phòng khôi phục lại bầu không khí yên tĩnh, Vị Cảnh Sát Khu Vực nhìn Vân Tranh lắc đầu thở dài không biết phải làm sao.
Thế nhưng Vân Tranh mỉm cười không đáp lại, bởi vì cậu biết lần này bản thân cậu chắc chắn sẽ không sao cả.
Ở kiếp trước, sau khi Vân Tranh gia nhập vào cái vòng quơ quẩn đó ở Yên Kinh thì đã nghe kể rất nhiều câu chuyện cũ hết sức thú vị, trong đó có nói về lịch sử làm giàu của nhà họ Cố ở Thành Phố Hưng.
Khác với nhà họ Cố là ‘quân phiệt’ một tay che trời mà những người bên ngoài miêu tả. Nhà họ Cố ở Thành Phố Hưng vào lúc đó không những không giàu mạnh như mọi người nghĩ, ngược lại còn nằm trên một vị trí hết sức tế nhị. Hơn nữa không chỉ vậy, ngay cả các bậc cấp cao ở Thành Phố Hưng cũng gặp không ít bấp bênh.
Bây giờ đang trong giai đoạn nghiêm khắc ngăn chặn các hoạt động tội phạm, nguyên nhân bởi vì cứ liên tiếp kết án sai cho những vụ án oan khi xưa, do đó thực thi hoạt động này với mục đích quét sạch vết nhơ trong luật pháp và nâng cao sự tin tưởng của người dân. Chỉ cần sự việc Vân Tranh bị bắt được tung ra ngoài và nếu không có chuyện ngoài ý muốn gì xảy ra thì rất nhanh thôi sự việc đó sẽ trở thành trường hợp điển hình.
Nếu Vân Tranh không nhớ lầm, trước mắt Thị Trưởng của Thành Phố Hưng đang bị cấp cao bên trên trông chừng. Cha nuôi của Lục Nhiên phải trả một cái giá không nhỏ mới tạm thời được xem như yên bình, nhưng cũng vì đó mà đã để lộ ra mối quan hệ mật thiết giữa mình với Thị Trưởng của Thành Phố Hưng, nên buộc phải tham gia vào trận chiến tranh giành quyền lực và lợi ích này.
Dựa theo suy đoán cuối cùng ở kiếp trước, người thắng cuối cùng trong trận chiến này của Thành Phố Hưng là cha nuôi của Lục Nhiên, nếu không sau đó cũng sẽ không có sự hãm hại một cách quanh minh chính đại của Lục Nhiên và những chuyện xấu của những người được cho là ‘nhân tài mới xuất hiện’ ở Yên Kinh gây ra.
Mà kết luận của những việc này đều do sau khi Vân Tranh trọng sinh đã suy xét rõ ràng mới có được. Vì thế lần này, cậu muốn làm gì đó để đánh tan hoàn toàn quỹ đạo ban đầu, cậu chẳng những khiến cho Lục Nhiên phải gánh chịu hậu quả do mình gây ra, mà ngay cả cha nuôi của Lục Nhiên cũng sẽ bị thiệt hại nặng nề! ( truyện trên app t.y.t )
Tính toán thời gian, trong lòng Vân Tranh không ngừng suy đoán tình hình hiện tại ở bên ngoài.
…
Cái gọi là hiệu ứng bươm bướm, giai đoạn đặc sắc và tài tình nhất đó chính là khi con bướm bắt đầu vỗ cánh.
Sức mạnh của mạng lưới ở Trung Quốc vào lúc này đã bắt đầu có chút phát triển, tuy rằng vẫn không thể khiến cho dư luận tựa như một con quái vật hung ác nuốt chửng người khác như tương lai sau này nhưng vẫn đủ để cho giới trẻ có được quyền lên tiếng nhất định.
Trên Weibo, đoạn ghi hình Quản Lý Đô Thị đánh người đã được đưa lên đồng thời lập tức được đưa vào hạng tin hot.
“Đúng là mở rộng tầm mắt, nhà họ Cố ở Thành Phố Hưng rốt cuộc có lai lịch gì? Ngay cả pháp luật cũng không thể trói buộc!”
“Há há, từ xưa chẳng phải đều là Quan – Thương cấu kết với nhau, có tiền là có thể muốn làm gì cũng được. Tôi cũng xem như mở rộng kiến thức, @Cơ Quan Tư Pháp, khoan hãy xử lý những vết nhơ của lúc xưa, hãy dọn sạch đám hỗn độn này trước đi!”
“Không thể nhịn được nữa, ỷ vào bộ đồng phục mặc trên người đi bắt nạt một đứa trẻ 15 16 tuổi. Đánh hay lắm! Nếu tôi ở đó, tôi cũng đá thêm hai phát, cái đám chết tiệt này đáng đời!”
Cùng lúc đó, các hashtag như #Nền Chính Trị Khắc Nghiệt Như Hổ Dữ, Quản Lý Đô Thị Còn Lớn Hơn Cả Pháp Luật# cũng lọt vào mắt của người dân. Chỉ vỏn vẹn nửa tiếng đồng hồ, đã có hơn trăm ngàn tài khoản Weibo tham gia vào thảo luận.
Tại Anh Quốc, một chàng trai khôi ngô tuấn tú lạnh lùng xem hết cả đoạn ghi hình đang được mọi người thảo luận xôn xao trên Weibo, kế đó lập tức nổi cơn thịnh nộ khiến cho người ta phải sợ đến phát run.