Bách Thành ghen tị muốn chết, chưa đến ba ngày bọn họ đã bị biến thành than, dù kem chống nắng tốt đến đâu cũng vô dụng, nắng ở Thủ đô này độc kinh khủng. Túc Lê còn tốt bụng cho bọn họ dùng kem chống nắng của cậu, kết quả bọn họ cũng chỉ trắng hơn các nam sinh khác một chút, nói cho cùng vẫn là vấn đề cơ địa, cậu sinh ra đã không bị đen, không thể nào không ghen tị được.
"Túc Lê, ra khỏi hàng." Huấn luyện viên gọi.
Túc Lê đáp lại rồi bước ra, cậu đứng cạnh huấn luyện viên.
Bách Thành không nhịn được nói với người bên cạnh: "Lại nữa rồi, cứ mỗi lần có huấn luyện viên mới đến thì huấn luyện viên của chúng ta lại cho Túc Lê biểu diễn vài chiêu."
Một bạn học khác nói: "Ai mà ngờ được Túc Lê da dẻ trắng trẻo như vậy, mà còn lại biết võ thuật nữa."
Đúng vậy!
Bách Thành nhìn Túc Lê đang biểu diễn côn pháp trên sân, mấy ngày nay cậu ta gần như đã trở thành fan của bạn cùng phòng. Cậu vừa học giỏi, thể lực tốt, tính tình tốt, lại còn biết võ thuật, dường như không có gì là cậu không biết. Không cần nói nhiều, rất nhiều nam sinh đã đến trò chuyện với cậu, ví dụ như vừa mới bắt đầu dạy côn pháp, họ hỏi cậu về những điểm cần lưu ý còn rõ ràng hơn cả hỏi huấn luyện viên. Họ chỉ tập vài cái là cậu có thể phân tích tỉ mỉ động tác của họ một cách chi tiết, chưa đến mấy ngày cậu đã được gọi là anh Túc rồi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT