Loáng thoáng, cậu bé dường như thấy một tòa tháp khổng lồ xuất hiện trên không trung, ánh sáng ngũ sắc đan xen khiến lồng ngực của cậu trở nên nặng trĩu. Cậu bé dụi mắt, khu vườn lại trở về nguyên trạng ban đầu.
“Là ảo giác, là ảo giác thôi.” Tiểu Hạ tự an ủi mình, quấn chặt áo rồi tiếp tục bước đi về phía trước.
Lúc này cậu bé nghe thấy một âm thanh khe khẽ, cả người cứng đờ, quay đầu lại thì bỗng thấy một bóng dáng áo trắng thoáng qua, cậu bé hoảng sợ đến mức ngã ngồi xuống đất, cảm giác như cả thế giới đều đang chao đảo. Lúc này cậu bé thật sự hoang mang, mãi đến khi tiếng sủa của Đại Hoàng đánh thức cậu bé, cậu bé mới vừa lăn vừa bò chạy về phía đèn đường của sân trước, vừa đi vừa gọi: “Minh Minh! Minh Minh!”
Trong phòng khách, Túc Minh nghe thấy tiếng gọi của Tiểu Hạ liền chạy ra: “Sao thế?”
“Tớ…Tớ hình như thấy một con ma nữ mặc áo trắng.” Tiểu Hạ nói lắp bắp.
Các bạn cùng phòng khác giật mình: “Không thể nào?”
“Trên đời này làm gì có ma? Các cậu ở đây đi, tớ ra xem sao.” Túc Minh đỡ cậu bé dậy rồi dặn dò các bạn ở lại trong phòng rồi nhanh nhẹn chạy đến gần nhà kính trồng hoa. Khi đến nơi, tháp Nghịch Thời trên đỉnh nhà kính vẫn hoạt động bình thường, trận pháp cũng không có điều gì bất thường cả.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT