Chúc Vấn Thiện hỏi: “Tại sao lại cãi nhau? Là vì chuyện của Nam Nam sao?”
Nhậm Ngọc Du nghe thấy giọng nói ấy liền cẩn thận quay đầu lại nhìn, cô ấy thấy mợ mình đang ngơ ngác gật đầu, mở miệng nói: “Phải... là vì dì bảo anh ấy đi hỏi cảnh sát xem tình hình điều tra thế nào rồi, nhưng anh ấy không chịu, nói là công việc vốn đã bận rộn mà lại còn phải lo chuyện này nữa, nếu tìm được con thì cảnh sát sẽ tự khắc báo tin cho chúng ta.”
“Dì trách anh ấy không quan tâm đến con thì anh ấy lại nói dì giả tạo, nói rõ ràng lúc trước dì cũng chẳng tốt lành gì với Nam Nam, chuyện lúc ấy dì cũng đồng ý, bây giờ còn bày đặt hối hận...”
Nhậm Ngọc Du nghe mà đầu óc quay cuồng, ngơ ngác hỏi: “Chuyện gì cơ? Đồng ý cái gì cơ?”
Bây giờ, Diêu Tuyền giống như cứ có người hỏi thì sẽ đáp: “Anh ấy nói... ba đứa con trong nhà là gánh nặng quá lớn, anh ấy muốn vứt bỏ Nam Nam...”
Câu nói đó khiến đầu óc Nhậm Ngọc Du gần như trống rỗng, mọi suy nghĩ đều trở nên mơ hồ.
Diêu Tuyền vẫn tiếp tục nói: “Ban đầu, mợ… mợ cũng không đồng ý... Nhưng đêm đó Nam Nam cãi nhau với Tiểu Bảo, không ngờ lại đấm vào mắt thằng bé khiến nó khóc òa lên. Con bé là chị, sao có thể tàn nhẫn như thế chứ? Dù là Tiểu Bảo đánh nó trước đi chăng nữa thì thằng bé cũng còn nhỏ, có thể mạnh tay được bao nhiêu?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play