May mắn là sau khi kết thúc, lưng của Thời Giản toát mồ hôi lạnh. Dù trong phòng có nhiệt độ vừa phải cô vẫn cảm thấy ớn lạnh thấu xương.
Nếu như cô không cưỡng lại cám dỗ…
Thì có lẽ que xiên nướng BBQ kia chính là cô rồi.
Các streamer luôn có một sự đề phòng nhất định đối với giáo viên ở trường trung học Thanh Sơn, nhưng đối với học sinh thì không. Bởi lẽ các học sinh nhìn trông vô hại, đặc biệt là cậu chàng đeo kính mụn đầy mặt kia, trừ học lực xuất sắc thì cậu ta chỉ là một người yếu đuối.
Nhưng chính một kẻ yếu như thế lại dẫn đường cho nhóm streamer nhảy vào hố chết.
Nam sinh đeo kính nhìn Thời Giản có chút tiếc nuối, cậu ta thở dài một hơi, thất vọng vì Thời Giản vẫn sống sót. Nhưng cũng may mắn vì có người khác gặp nạn.
Trong phòng livestream của Thời Giản, người xem gọi "em bé may mắn" liên tục, còn có người hỏi:
[Hôm nay streamer đã run chân chưa?]
Không có run, Thời Giản đã sợ tới mức chân tê rần rồi.
Tuy rằng Thời Giản cũng không thích Chu Tinh Húc, nhưng một người đang sống sờ sờ bỗng nhiên chết thảm trong tích tắc như thế vẫn khiến tim mọi người thót lại.
Trong đó một nam streamer hay đi cùng Chu Tinh Húc không kiềm chế được, anh ta đứng lên hô to, “Chết tiệt! Tôi không thi nữa, ai thích thi thì thi.”
“Tôi muốn ra khỏi phó bản, thả tôi ra ngoài!” - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T - Y - T
Đương nhiên xung quanh anh ta không có một chút biến hóa gì, khi streamer bắt đầu tiến vào phó bản, muốn rời khỏi phó bản chỉ có cách thông quan.
Nam streamer hoảng loạn chạy về phía hành lang.
Thời Giản: Cho tôi đi với! Tôi cũng rất muốn chạy đi!
Không bao lâu sau, nam streamer lại quay về phòng học, nhưng lúc rời đi anh ta tự mình chạy đi, lúc trở về thì bị trưởng phòng giáo vụ kéo vào như một con chó chết.
Chân của nam streamer bị đánh gãy.
Thầy trưởng phònh giáo vụ cau mày khó chịu, "Đã nhắc nhở bao nhiêu lần rồi, không được chạy nhảy và la hét trong hành lang…"
Nam streamer vì chạy trong hành lang mà bị trưởng phòng giáo vụ bắt được và đánh gãy chân.
Thời Giản: “…” Được rồi, không đi nữa.
Cho dù trong lòng của Thời Giản lên xuống phập phồng biến hóa cỡ nào, ở trên mặt vẫn là vẻ trấn định tự nhiên, nổi bật giữa những streamer khác đang lộ ra vẻ hoảng sợ, số người trong phòng phát sóng trực tiếp của cô cũng dần dần tăng lên.
“Học sinh này, trò có câu hỏi gì không?”
Người hỏi câu này chính là giáo viên dạy lịch sử, bà ấy nhìn Thời Giản với nụ cười thân thiết, nếu không phải trên thước vẫn còn xiên thi thể của Chu Tinh Húc và cái đầu cứ luôn ngoảnh ngược ra sau thì có lẽ bà ấy vẫn là một giáo viên dịu dàng.
Thời Giản cầm bút lên, quả quyết nói, “Không có.”
Cô tự trấn tĩnh trong biển kiến thức, chưa bao giờ cảm thấy đề thi lại rõ ràng và dễ hiểu đến thế.
Sau khi diễn ra sự kiện kinh hoàng, bài kiểm tra vẫn phải tiếp tục.
...
Điểm kiểm tra được công bố rất nhanh, có thể vì đây không phải là trường trung học bình thường, mới thi xong là đã có kết quả.
Đường Điền hỏi Thời Giản: “Làm bài thế nào?”
Thời Giản: “61.”
Đường Điền chìa điểm số của mình: “65, cũng tạm.”
Đều là vừa đủ qua, cả hai thở phào nhẹ nhõm, thành tích đủ dùng là được, không đạt tiêu chuẩn nhất định là rất rắc rối.
Thời Giản và Đường Điền lúc làm bài thi đều đã vận dụng kinh nghiệm thi cử nhiều năm, chẳng hạn như “ba ngắn một dài chọn dài, ba dài một ngắn chọn ngắn”, “không biết thì chọn C”, “bài thi cũng thể hiện sự cố gắng, viết nhiều vào, biết đâu giáo viên sẽ cho chút điểm đáng thương”...
Đường Điền và Thời Giản là ôm sách nỗ lực gặm nhấm, trong khi đó, những streamer khác vốn định dùng mánh khóe nên chẳng có thời gian học, cuối cùng có hai người bị trượt môn lịch sử.
Không đạt tiêu chuẩn cũng không trực tiếp giết chết bọn họ, nhưng một streamer trong số đó nói, “Tôi có cảm giác thân thể rất khó chịu, tim bị đau.”
“Tôi cũng thế.”
Bằng mắt thường Thời Giản có thể thấy được sắc mặt của streamer không đạt tiêu chuẩn cuộc thi cực kém, lại kết hợp với miêu tả của bọn họ rằng thân thể không thoải mái, rất rõ ràng đây không phải là dấu hiệu tốt.
Đội kia vẫn không cho Thời Giản và Đường Điền tham gia, Thời Giản và Đường Điền cũng tự tổng kết tin tức một chút.
Đường Điền nói, Thời Giản lấy bút ghi chép.
“Bây giờ chúng ta có thể xác định rằng nguyên nhân kích phát tử vong là gian lận trong thi cử, cho nên nhất định không được gian lận, chỉ cần gian lận chính là chết.”
“Cũng không được lớn tiếng ồn ào, chạy nhảy ở hành lang.” Sẽ bị trưởng phòng giáo vụ đánh gãy chân.
Thời Giản bổ sung, “Kiểm tra không đạt chuẩn thân thể sẽ không thoải mái, gộp lại vài lần có thể sẽ phát sinh nguy hiểm đúng không? Mà chẳng phải chúng ta phải đạt A để qua phó bản sao?”
Rõ ràng trượt bài kiểm tra liên tục sẽ chẳng thể đạt A, mà kể cả có qua sát nút thì cũng không thể đạt A.
Đường Điền lâm vào trầm tư, Thời Giản lại nghĩ tới điều gì đó, “Tôi đi tìm trưởng phòng giáo vụ thử xem sao.”
Đường Điền: ?
“Tìm trưởng phòng giáo vụ làm cái gì?” Ấn tượng của Đường Điền về Thời Giản dần dần thay đổi, thật quá dũng mãnh!
Thời Giản nhìn như dũng mãnh nhưng thực tế rất sợ chủ yếu là nghĩ tới chuyện xảy ra ở lâu đài Tường Vi, quản gia phải tuân thủ theo thiết lập thân phận của ông ta, “Vậy chẳng phải giáo viên ở đây cũng phải tuân thủ thiết lập thân phận của mình sao?”
“Tôi đi thăm dò một chút, xem có lỗ hổng nào có thể khai thác được hay không.”
Đường Điền cảm thấy Thời Giản nói có lý, “Tôi đi với cô.”
Trong phòng livestream của Thời Giản, khán giả liền nhớ đến phó bản lâu đài Tường Vi, nữ minh tinh không làm được việc gì và cả báo thủ quản gia của cô.
[Có phải lại muốn lừa quỷ hay không?!]
[Rất thích xem đoạn streamer bốc phét.]
Văn phòng của trưởng phòng giáo vụ rất dễ tìm, cách ban của các cô không xa, khi Thời Giản tìm tới cửa trưởng phòng giáo vụ còn hơi ngạc nhiên.
Dù sao thông thường chỉ có chuyện bọn họ chủ động đi tìm học sinh, hiếm có học sinh nào tự tìm đến, nhất là những học sinh đặc biệt như cô.
“Có việc gì à?” Trưởng phòng giáo vụ nhìn chằm chằm Thời Giản rất có hứng thú.
Thời Giản đã chuẩn bị tâm lý, cô đi thẳng vào vấn đề, “Thưa thầy, em cảm thấy có một số chuyện không đúng, ví dụ như bạn học Chu, hay như bạn học gãy chân hôm nay… đây chẳng phải là dùng hình phạt về thể xác sao?” Đây không chỉ là hình phạt về thể xác, đây là đòi mạng.
Ánh mắt Thời Giản kiên định, lý luận chặt chẽ, “Em muốn hỏi một chút, giáo viên trong trường mình có giấy chứng nhận sư phạm không?”
“Giáo viên không được phạt nặng học sinh bằng hình phạt về thể xác, đây là kiến thức cơ bản trong bài thi lấy chứng chỉ sư phạm.”
Nếu không phải đang đứng ở trước mặt trưởng phòng giáo vụ, Đường Điền đã vỗ tay reo lên: wow~ cô bạn xinh đẹp này hiểu biết thật!
Thời Giản: Từng đóng phim học đường, ít nhiều gì cũng biết một chút.
Nhưng trưởng phòng giáo vụ lại chỉ cười nhạt một tiếng, “Chứng chỉ sư phạm?”
“Đó là thứ gì.”
Chỉ hai câu nói đã biểu hiện lòng dạ hiểm độc của trường học vô cùng nhuần nhuyễn, trưởng phòng giáo vụ nói cho Thời Giản biết.
“Chúng tôi chỉ có nội quy giáo viên, trách nhiệm của chúng tôi là quản lý học sinh không nghe lời và giúp bọn họ đạt điểm cao.”
Đường Điền“…Xem ra không ổn rồi.”
Thời Giản, “…Không ổn thật.” Giáo viên này không đi theo kịch bản!
Kinh nghiệm vốn tích lũy được ở lâu đài Tường Vi rất rõ ràng là không dùng được ở Trường THPT Số 1 Thanh Sơn, không thể đánh lừa được, giáo viên ở đây chẳng giống ngoài đời chút nào.
Thời Giản thức thời kéo Đường Điền rời khỏi văn phòng của trưởng phòng giáo vụ, tận lực tỏ ra có thể diện một chút.
Bọn họ đi trong hành lang, Đường Điền an ủi Thời Giản, “Thực ra cũng bình thường, điều quan trọng là đã thử nghiệm rồi, chứng tỏ cách này không dùng được.”
Thời Giản phát hiện tâm thái của Đường Điền vẫn rất tốt, Đường Điền còn nói thêm, “Lúc nãy ông ta nói về nội quy giáo viên?”
“Vậy có phải cũng có nội quy học sinh không?”
Cả hai nhìn nhau, cảm thấy nội quy học sinh có thể cũng là một manh mối quan trọng.
Nhưng trong lớp học hay cặp sách đều đã được lục soát, không thấy có sách nội quy học sinh, thế là Đường Điền đề nghị chia nhau ra tìm.
…
Thời Giản cảm thấy vận may của mình cũng không tệ, cô vẫn còn ở tầng này, vừa đi vài bước đã thấy một thông báo không nhỏ, trên đó vẫn là chữ đỏ trên nền trắng, trên cùng in đậm bốn chữ 《Nội Quy Học Sinh》.
Thời Giản vội lướt hai mắt qua một lượt, trường học quản lý học sinh khá nghiêm ngặt, nhưng điểm quan trọng nhất trong 《Nội Quy Học Sinh》 vẫn là phải học tập chăm chỉ, có điểm số tốt mới có tương lai tươi sáng.
Thời Giản: Trước tiên gọi Đường Điền tới, nói cho cô ấy biết tìm được rồi.
Nhưng Thời Giản không đi được, phía sau cô có tiếng động.
Cô giáo dạy lịch sử mặc váy hoa đứng ngay phía sau lưng Thời Giản mà không hề lên tiếng. Thời Giản vốn định giả vờ không nhìn thấy bà ấy, nhưng cô giáo đã gọi cô lại.
"Trò Thời Giản, cô có một câu hỏi cho trò. Trong lịch sử có một nhân vật nổi tiếng, từng bảy lần đi Tây Dương..."
[Tại sao lại bỗng nhiên lại đặt hỏi câu kiểm tra thế?]
[Tội cho streamer, không biết là cô ấy may mắn hay xui xẻo nữa.]
[Chuyện bình thường thôi, tôi thấy các streamer khác cũng bị hỏi ngẫu nhiên, không trả lời được là mở chế độ trốn chạy... Hy vọng streamer cố lên!]
[Câu này cũng khá dễ mà.]
Khi bị hỏi đột ngột, trong lòng Thời Giản cũng cảm thấy bất lực. Cô không nghĩ mình gặp may, nhưng may mắn là cô biết câu trả lời.
Dễ thôi.
Thời Giản nở nụ cười tự tin, cô quay đầu nhìn cô giáo dạy lịch sử đang mỉm cười chờ đợi câu trả lời, giọng vang lên trong trẻo.
"Là..." Trịnh Hòa!
Giáo viên lịch sử lại lắc lắc đầu, “Đừng vội, nóng vội không ăn được đậu hũ nóng, câu hỏi của cô là hãy cho biết năm khởi hành đầu tiên và năm chuyến đi cuối cùng.”
Giọng nói của bà ấy càng lúc càng cất cao, tràn ngập sự hưng phấn khó diễn tả, khóe miệng như muốn nứt ra, để lộ hàm răng trắng ởn rợn người.
Thời Giản, “… Để em suy nghĩ lại.”
Chữ "em" còn chưa nói hết, sang đến chữ "nghĩ" thì Thời Giản đã nhanh chóng bước lùi lại, kéo giãn khoảng cách với giáo viên.
Mau chạy thôi!
Thời Giản cắm đầu bước nhanh, trong lòng điên cuồng: Cái câu hỏi quái gì thế, làm sao cô biết được thời gian các chuyến đi của Trịnh Hòa.
Cô giáo dạy lịch sử ngây người một lúc, sau đó bật cười thật lớn, trong tay bà ấy xuất hiện một quả địa cầu khổng lồ. Nhưng trên đỉnh của quả địa cầu lại có một cây kim bạc dài bằng nửa cánh tay, giống như cây xiên thịt. Bà ấy hoàn toàn không nghĩ rằng "xiên thịt nhỏ" này có thể chạy thoát khỏi mình, bắt đầu đuổi theo Thời Giản với tốc độ nhanh chóng.
Giọng điệu của bà ta lộ vẻ khẳng định, “Trốn đi đâu, trò trốn không thoát được đâu.”
Phân đoạn truy đuổi khiến cho người ta hoảng sợ, khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp chỉ nhìn thôi cũng kinh hồn táng đảm một phen, cảm giác như chính mình đang bị đuổi vậy.
Adrenaline của Thời Giản tăng vọt, tiếng giày cao gót dội xuống nền gạch sứ sau lưng vang lên liên tục, dường như đang đập vào trái tim của Thời Giản.
Sắp chết rồi sắp chết rồi!
Thời Giản cảm giác mình sẽ sớm bị bắt, nhưng mà cô lại nhìn thấy văn phòng của trưởng phòng giáo vụ gần trong gang tấc.
Thời Giản không chút do dự mở cửa, vọt vào trong văn phòng của trưởng phòng giáo vụ, hơi thở của cô còn chưa ổn định, đã mở miệng hỏi.
“Thầy giáo vụ, có phải không được chạy nhảy trong hành lang không?”
Trưởng phòng giáo vụ đang trầm mê nghiên cứu rìu búa nằm trên mặt đất, coi cái nào thích hợp đập vỡ xương cốt của học sinh hơn, đột nhiên Thời Giản xông vào, còn mang theo một cơn gió.
Trưởng phòng giáo vụ khó hiểu, cô không phải vừa rời đi rồi sao, lúc đi trông còn rất thất vọng, sao lại quay về rồi?
Tuy vậy, ông vẫn trả lời theo bản năng, "Đúng vậy." Không được.
Thời Giản cần đúng câu này, cô nói đầy chính trực, "Em xin báo cáo danh tính thật, cô giáo lịch sử chạy nhảy trong hành lang, còn đi giày cao gót!"
Thời Giản: Thầy à, thầy có quản hay không?
Cô giáo lịch sử đang cầm quả địa cầu đuổi kịp Thời Giản, định tạo ra xiên thịt mới: ???
Đột nhiên ngây người.
…
Thời Giản đột nhiên nghĩ trưởng phòng giáo vụ không cho mọi người chạy nhảy hay lớn tiếng ồn ào ở hành lang, nếu nói như vậy, giáo viên cũng phải nghe theo đúng không?
Giáo viên lịch sử không chỉ chạy, mà còn chạy rất nhanh, bà ấy còn mang giày cao gót.
Có học sinh và CCTV làm chứng! Về phần Thời Giản, cô không hề chạy, chỉ bước nhanh.
Không ai ngờ rằng Thời Giản lại dựa vào điều này đi đến trước mặt trưởng phòng giáo vụ tố cáo giáo viên lịch sử, trong lúc nhất thời đều lâm vào trầm mặc, chỉ có phần bình luận nổ tung.
[Mẹ kiếp mẹ kiếp, sao tôi không nghĩ tới một chiêu này nhỉ, streamer thông minh vãi, người đâu vừa xinh vừa có não.]
[Chuyện này thú vị rồi, nét mặt của giáo viên lịch sử hài quá.]
[Xin trưởng phòng giáo vụ xử phạt giáo viên lịch sử thật nghiêm khắc, không chơi kiểu tiêu chuẩn kép nhé, học sinh chạy nhảy trong hành lang thì bị đánh gãy chân, vậy còn giáo viên thì sao? (đầu chó)]
[Hoa tươi X10]
[Tên lửa X2]
[du thuyền X1]
[Trời ạ! Du thuyền cũng xuất hiện rồi, đôi mắt bần cùng của tôi chỉ biết trơ ra nhìn mấy kẻ có tiền.]
Ra khỏi phó bản tân thủ, lưu lượng trong phòng phát sóng trực tiếp tăng lên, phần thưởng cũng trở nên nhiều hơn, nhưng mà du thuyền xuất hiện vẫn tạo cảm giác tồn tại cực mạnh.
Đạo cụ phần thưởng du thuyền có giá trị 500 điểm trước khi streamer phân chia với nền tảng, so ra có nhiều streamer khá thảm, phát sóng trực tiếp một hồi, mạo hiểm cả sinh mạng cũng không được nhiều điểm phần thưởng như vậy.
Thời Giản không hề biết chuyện này, giờ đây cô đang cố gắng kéo dài hơi tàn.
Thời Giản thấy trưởng phòng giáo vụ không phản ứng gì, cô còn cố ý thêm dầu vào lửa, "Thầy giáo vụ chúng ta trước nay luôn là người công tư phân minh."
Trưởng phòng giáo vụ đột nhiên bị chụp cái mũ đó lên đầu, hơn nữa giáo viên lịch sử thật sự có sai phạm, chính mắt ông ấy cũng nhìn thấy bà ấy chạy đến đây.
“…”
Vì thế trưởng phòng giáo vụ đành phải công tâm mở miệng, “Tôi đã biết rồi, chuyện này đúng là lỗi của cô giáo lịch sử, cảm ơn trò Thời Giản đã báo cáo.”
Báo cáo chẳng có thưởng!
“Trò về lớp đi, tôi sẽ nói chuyện đàng hoàng với cô giáo lịch sử.”
Thời Giản muốn chính là những lời này, tạm thời thoát khỏi nguy hiểm.
Giáo viên lịch sử chỉ biết trơ mắt nhìn Thời Giản ung dung rời đi, còn mình thì chẳng thể làm gì, bởi vì đồng nghiệp còn phải nói chuyện với bà ấy.
…
“Thật mạo hiểm quá!”
Đường Điền vừa lên lầu đã thấy Thời Giản dẫn giáo viên lịch sử đi vào văn phòng của trưởng phòng giáo vụ, sau khi Đường Điền nghe từ đầu đến cuối sự việc, cô ấy nghĩ mà sợ thay cho Thời Giản.
Hai người trong giờ ra chơi lại tranh thủ xem lại nội quy học sinh, không có ý tưởng mới gì nhưng ít nhất đã hiểu biết thêm về những con đường tự tìm chết ở Trường THPT Số 1 Thanh Sơn.
Mà nhóm những streamer bên kia có lẽ vì bài học buổi chiều mà hiện giờ mỗi người đều ngoan ngoãn bắt đầu học tập, nghe nói ngày mai còn có một bài kiểm tra toán.
Thời Giản và Đường Điền giống như đôi chị em không còn gì luyến tiếc ngoài chuyện học tập, trường học này chẳng đâu vào đâu, thế mà còn có cả phát thanh học đường.
Tất nhiên, chất giọng phát thanh không có một chút lên xuống nào, vô cùng nhạt nhẽo thiếu sức sống.
Thời Giản tranh thủ thời giờ lắng nghe thử ——
“Bạn Trương Tiểu Lệ lớp 12-2 gửi đến một tin nhắn ngắn, cậu ấy muốn dùng một câu để động viên chính mình: Học hoặc chết!”
“Bạn Trương Tiểu Lệ thật có chí khí và hoài bão, một tràng pháo tay dành cho cậu ấy, để chúng ta cùng học tập tinh thần của bạn Trương Tiểu Lệ.”
“Bạn Đoạn Trác lớp 10-1 sắp đón sinh nhật 16 tuổi, cậu ấy có một điều ước sinh nhật tuyệt vời, đó là cướp được toàn bộ đề thi 53 đầy đủ và bộ đề mật Hoàng Cương...”
“Đề thi 53 thật sự quá khó lấy, trước đây tôi phải nhờ cả bạn bè, hẹn giờ cướp nhưng không được, cuối cùng chỉ còn cách mua lại giá cao từ những người đầu cơ. Vậy thì xin gửi lời chúc tốt đẹp đến bạn Đoạn Trác nhé, chúc bạn mãi mãi có vô số đề thi mới mẻ để làm.”
Thời Giản, “…” Đây là chúc phúc hay là nguyền rủa thế?
Nhưng mà có vẻ như mọi người đều thực sự muốn làm những đề thi mới mẻ.
Thời Giản còn chú ý tới một tin tức khác, giữa bầu không khí ham học hỏi của mọi người, thông báo này đặc biệt ngắn gọn, giọng đọc của người phát thanh nghe thế nào cũng giống như đang không tình nguyện.
“Cuộc thi tuyển chọn hoa khôi sắp diễn ra tại phòng phát thanh của trường…”
Thời Giản cảm thấy DNA của mình đang chuyển động, khí chất hoàn mỹ sắp mất đi vì học hành quá độ đã quay trở lại với tốc độ ánh sáng.
Cuộc thi tuyển chọn hoa khôi trường?
Thời Giản không chắc chắn lắm, cô hỏi lại Đường Điền ở hàng phía sau, Đường Điền làm bài làm sắp nôn mửa đến nơi, nhưng mà cô ấy cũng có nghe thấy, “Đúng vậy, hình như là nói có cuộc thi tuyển chọn hoa khôi.”
Đường Điền nhìn thoáng qua đồng hồ.
“Còn mười phút nữa sẽ bắt đầu.”
Thời Giản: Ngày mai có kiểm tra toán, trong tình hình mà không học hành nghiêm túc sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng, và cũng không thể qua màn, lựa chọn học hành hay đi thi hoa khôi cũng không phải quyết định khó khăn.
Thời Giản thật sự không chần chừ dù chỉ nửa giây, chần chừ nửa giây cũng là không tôn trọng bản thân!
Nét mặt rạng rỡ, cô đứng dậy nói với Đường Điền, “Cô học trước đi, tôi qua bên cuộc thi hoa khôi chơi một chút, sẽ quay lại nhanh thôi.”
Thời Giản đương nhiên phải chọn thi hoa khôi, thi hoa khôi mà thiếu cô thì còn gì là vui đúng không?
Không qua màn cũng được, nhưng danh hiệu hoa khôi thì cô nhất định phải có.
…
“Thời Giản đi đâu vậy?”
Nữ streamer mặt đầy tàn nhang, người luôn chiếm giữ vị trí lãnh đạo trong nhóm từ khi đến phó bản này đã phát hiện Thời Giản mất tích.
Những người còn lại trả lời: “Không biết.”
"Chắc là đi ra ngoài, có cảm giác đã rời đi được một lúc rồi."
Nữ streamer tàn nhang không nói gì, nhưng cả người xem lẫn các streamer khác đều biết ý của cô ta—
Cô ta nghĩ rằng Thời Giản đã đi tự tìm chết, lãng phí thời gian, cho rằng Thời Giản không quay lại có lẽ đã chết ở cái xó xỉn âm u nào đó trong trường học.
Nữ streamer tàn nhang, "Đừng để ý đến cô ấy, chúng ta học nhanh đi, có ai biết làm câu này không?"
Chỉ có khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp biết rõ tình hình muốn hét lên, các người có biết Thời Giản vui sướng đến thế nào không!
Bọn họ như vậy khiến khán giả xem cũng vô cùng vui sướng.
[Đặc biệt là khi từ khung cảnh bên Thời Giản chuyển qua bên này, sự tương phản rõ ràng đến chua chát càng làm người ta thích thú, thôi, tôi quay lại xem livestream của Thời Giản đây.]
[Nhanh lên, đừng bỏ lỡ đại mỹ nhân hát!]
Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp tương đương với việc có góc nhìn của thượng đế.
Khi các streamer ở phòng học mắt dại ra nhìn sách toán, Thời Giản mà nữ streamer tàn nhang cho rằng xác đã lạnh đang đứng ở dưới ánh đèn sân khấu mỉm cười nhạt nhẽo, đôi mắt xinh đẹp long lanh.
Trong khi các streamer còn lại cầu xin học bá giúp đỡ, "Cứu với cứu với, câu này làm sao giải đây, cho tôi hướng dẫn giải thôi, người tốt sắt sẽ có cuộc sống tốt đẹp!"
Thời Giản ở trên sân khấu cất giọng hát, dùng thực lực chứng minh cô không chỉ xinh đẹp còn hát hay.
Toàn bộ mị lực bùng nổ.
Phòng livestream cá nhân của Thời Giản tặng thưởng càng cao, khán giả cảm giác đây không phải là đang xem tuyển chọn hoa khôi, đây rõ ràng chính là buổi biểu diễn của đại minh tinh!
Tiết kiệm được vé vào cửa xem biểu diễn, vậy thì tặng thưởng điểm đạo cụ, dùng lễ vật để bày tỏ niềm vui sướng, từ đôi mắt đến lỗ tai đều được thanh lọc.
Khán giả: Cùng là mặc đồng phục học sinh nhưng sao lại có người mặc đẹp đến vậy chứ, vừa kiều diễm lại vừa trong trẻo, Thời Giản hội tụ cả hai.
Các streamer khác nóng đến mức khổ không thể tả, muốn uống nước cũng ngại ngần, thứ nhất là lười đi lấy, tranh thủ thời gian học tập; thứ hai là trời tối, sợ ở bên ngoài đụng phải giáo viên đặt câu hỏi, cuối cùng chỉ có thể nhịn thêm một chút.
Thời Giản bên này vừa bước xuống sân khấu đã có liên tục bảy tám bình nước đưa đến trước mặt, đều là nam sinh cầm đến.
“Bạn Thời Giản này, uống chút nước không?”
“Uống của tôi đi, của tôi đắt hơn!”
“Có biết xếp hàng trước sau không? Cậu học lớp mấy đấy, có hiểu chuyện không vậy?”
Mọi người không chỉ đưa nước cho Thời Giản, bên cạnh còn có nam sinh cầm quạt điện nhỏ, trên mặt của cậu ta lộ vẻ lấy lòng cùng nịnh nọt.
“Bạn học Thời Giản biểu diễn vất vả, chắc hẳn là rất nóng nhỉ, hóng chút gió.”
Thời Giản đối mặt với săn đón như thế này có vẻ rất trấn định, cũng không có thụ sủng nhược kinh, bởi vì đây là cuộc sống thường ngày trước đây của cô, hơn nữa trước đây khung cảnh càng lớn hơn, chỗ này mới chưa là gì đâu.
Thời Giản đầu tiên là cảm ơn nam sinh cầm quạt điện nhỏ, “Đưa cho tớ đi, tớ tự cầm được.”
Ngay sau đó Thời Giản lại tỏ ra không hài lòng với nhóm người đưa nước, “Ồn quá.”
Các nam sinh giống như bầy gà trống sắp chọi nhau ngay lập tức im bặt chỉ vì câu nói nhẹ nhàng bâng quơ của Thời Giản, nghe lời còn hơn cả trưởng phòng giáo vụ.
Một nam sinh cao gầy khá đẹp trai đề nghị, "Bạn Thời Giản muốn nghe mình chơi guitar không?"
...
Thời Giản có một chuyến đi tranh giải hoa khôi cực kỳ suôn sẻ, không gặp phải trở ngại gì. Cô chỉ lên giới thiệu bản thân một chút rồi hát một bài.
[Haha, ai sướng đây? Hóa ra tôi mới là người vui sướng nhất!]
[Đúng là không có so sánh thì không có đau thương mà, các streamer khác thảm quá, nhưng tôi lại thích xem mấy cảnh có sự chênh lệch lớn thế này.]
[Tôi cũng thế.]
[Nếu tôi có mặt ở đó, tôi cũng sẽ đưa nước cho Thời Giản. Chị ơi, em sẵn sàng rồi đây!]
[Ai ném trà đắng lên người tôi vậy? À, hóa ra là người ở trên đó.]
[Ban đầu mọi người học hành cực khổ muốn chết, bầu không khí cũng có phần nặng nề, sao bây giờ đến lượt Thời Giản thì không khí lại đổi vị thế nhỉ? Tôi thích kiểu nhẹ nhàng khoan khoái như thế này hơn, hãy mang đến nhiều hơn nữa đi.]
[Cùng là streamer, nhưng cách mở đầu sao lại khác nhau quá vậy? Trải nghiệm của các streamer khác là “Những ngày học hành cay đắng ở trường Thanh Sơn”, còn của Thời Giản lại giống như là “Những ngày tháng tôi làm hoa khôi ở trường Thanh Sơn”.]
Thời Giản không ngạc nhiên khi đoạt được danh hiệu hoa khôi trường THPT Số 1 Thanh Sơn.
Cô lấy hai chai nước lạnh và một chiếc quạt mini trở về lớp với tâm trạng vui vẻ, đưa đồ vật cho Đường Điền, “Cho cô đây.”
Nước đá và quạt nhỏ đều là Thời Giản nhờ các bạn nam dẫn cô đi mua, tuy rằng bọn họ đều lần lượt tỏ vẻ có thể giúp Thời Giản mang qua đây, nhưng Thời Giản cũng không dám tin tưởng bọn họ.
Đường Điền nhìn thấy Thời Giản hoàn hảo không tổn hao gì đứng ở chỗ này nhẹ nhàng thở ra, cô ấy nhận nước đá Thời Giản mang đến, trong giọng nói không che giấu được ngạc nhiên và vui mừng.
“Sao cô biết tôi đang vừa nóng vừa khát thế!”
Đường Điền cũng không hoàn toàn lợi dụng Thời Giản. Cô ấy đẩy cuốn sổ ghi chép của mình đến trước mặt Thời Giản, “Đây là ghi chép tôi viết khi cô vắng mặt, có giải được bài hay không chưa bàn đến, phải ghi nhớ công thức trước đã, khi áp dụng vào bài còn được điểm bước làm.”
Các streamer khác đều tưởng Thời Giản đã chết chắc rồi, nhưng Thời Giản vốn đã chết đến không thể chết hơn lại tươi tỉnh xuất hiện trong lớp, còn nói chuyện vui vẻ với Đường Điền.
Nữ streamer tàn nhang nhịn không được, cô ta đi qua tìm Thời Giản hỏi.
“Vừa rồi cô đi đâu vậy?”
Việc này cũng chẳng có gì phải giấu, Thời Giản nói, “Đi tranh tài hoa khôi thôi.”
Nữ streamer tàn nhang khó hiểu, “Cô đi làm chuyện đó làm gì thế?” Rồi cô ta nhanh chóng nghĩ ra điều gì đó, “Có nhận được thông tin gì hay không?”
Ở dưới ánh mắt chờ đợi của cô ta, Thời Giản nghĩ ngợi một lát rồi đáp, “Hệ thống âm thanh trên sân khấu hơi lỗi thời, sàn sân khấu thì trơn.”
Đi trên đó cần cẩn thận.
Nữ streamer tàn nhang: ??? Hoàn toàn bị nghẹn lời.
Cô ta cho rằng Thời Giản cố tình không muốn chia sẻ thông tin với mình.
Nữ streamer tàn nhang: Nếu cô ta không đi tìm manh mối, vậy thì đi thi hoa khôi làm cái gì? Chẳng lẽ chỉ là muốn làm hoa khôi trong cái phó bản này thôi sao?
Đúng vậy, Thời Giản chính là đơn thuần muốn làm hoa khôi trong phó bản, cô vốn dĩ không nghĩ nhiều như vậy.
…
Mãi cho đến buổi tối 11 giờ nhóm học sinh mới có thể về phòng ngủ nghỉ ngơi.
Một phòng ngủ là bốn người ngủ, Thời Giản và Đường Điền tiếp tục may mắn được phân đến một phòng.
Phòng chỉ là phòng ngủ nữ sinh bình thường, chắc chắn không có giường lớn thoải mái như lâu đài Tường Vi, nhưng mà Thời Giản vẫn nhanh chóng tiến vào mộng đẹp.
Thời gian dưỡng nhan sắc của nữ minh tinh.
Lần tiếp theo tỉnh dậy là khi Thời Giản cảm nhận được một sự rung lắc mạnh mẽ, chiếc giường như muốn sụp xuống. Mở mắt ra, cô ngạc nhiên phát hiện mình đã không còn nằm trên giường nữa mà đang đứng ở hành lang ngoài ký túc xá.
Hành lang vắng lặng không có đèn, chỉ có đèn chỉ dẫn an toàn tỏa ra ánh sáng xanh xanh.
“Đường Điền?”
Thời Giản mạnh dạn gọi một tiếng.
Không có bất kỳ tiếng gì đáp lại, chỉ có giọng của cô ở trong không gian này không ngừng phiêu đãng, một tiếng lại một tiếng vang tên Đường Điền.
Thời Giản bắt đầu sợ hãi, mà điều đáng sợ hơn là từ xa có một quả bóng từ từ lăn về phía chân cô, và đối diện với cô, một thiếu nữ mặc đồng phục kiểu cũ với tóc mái bằng ngang lông mày bỗng nhiên xuất hiện. Cô ta nói với Thời Giản.
“Giúp tôi nhặt quả bóng lên đi.”
Giọng điệu không cho phép từ chối.
Đêm khuya, ký túc xá nữ, thiếu nữ chơi bóng, đủ các yếu tố đáng sợ.
Thời Giản: !!!
Thời Giản thân thể cứng đờ, dưới ánh mắt nhìn chăm chú của đối phương cô cong eo xuống, sau đó nhặt bóng lên, nhưng quả bóng cũng không được Thời Giản trao lại vào tay cô gái.
Bởi vì quả bóng cao su kia giống như là con ngựa hoang thoát cương, bay nhanh xuống cầu thang, đầy vẻ ‘ông đây tự do rồi’.
Thời Giản “A” một tiếng, cô bày ra biểu cảm muốn mà không giúp gì được với nữ sinh đối diện, “Ngại quá, trượt tay, bóng rơi xuống rồi, cô chỉ có thể đi xuống dưới nhặt, bây giờ đuổi theo còn kịp.”
Nữ sinh mái bằng, “…”
Khán giả phòng phát sóng trực tiếp, “...”
Đấy nào phải trượt tay, rõ ràng là cô dùng sức tung đi!
Chỉ cần Thời Giản dùng lực ít hơn một chút thì bóng cao su đâu thể bay xa như vậy.
…
Thời Giản chắc chắn không thể chơi bóng cao su gì đó với đối phương, tuy cô hiếm khi xem phim kinh dị nhưng cũng thừa biết chơi bóng cao su cùng với ma nữ thì có thể có cái gì tốt chứ?!
Trong suy nghĩ của Thời Giản, tất nhiên là đối phương nhanh chóng đuổi theo bóng cao su, còn cô tìm một chỗ thích hợp trốn đi.
Sở dĩ Thời Giản phán đoán cô gái mái bằng là ma nữ bởi vì đối phương không có bóng.
Bóng của Thời Giản bị đèn xanh an toàn chiếu ra trên mặt đất, nhưng nữ sinh mái bằng không có một chút bóng nào cả.
Mau chạy đi, mau chạy đi…
Nữ sinh mái bằng cũng không đuổi theo bóng cao su như Thời Giản chờ mong, nói sao nhỉ, cô ta cảm thấy nếu thật sự đuổi theo ra đi theo sẽ giống như chó vậy, mắt của cô gái mái bằng bắt đầu chảy ra máu tươi, máu bắt đầu chảy xuống gương mặt của cô ta.
Cô ta giang hai tay ra, miệng liên tục lẩm bẩm, “Tôi thật hận, tôi muốn giết cô, tôi muốn đoạt lại vinh dự thuộc về tôi!”
Thời Giản: Mẹ nó!
Thời Giản theo bản năng mà bắt đầu trốn tránh, nhưng cô vẫn nắm bắt được những tin tức khác, “Cô là ai?”
“Cô biết tôi à?”
Hận này sao lại tới vô duyên vô cớ, hình như cô vốn đang ở trên giường ngủ ngon giấc, tự nhiên lại tỉnh, mà nơi tỉnh lại là một chỗ giống như âm phủ vậy.
Cô gái mái bằng sửng sốt một chút, cũng quên mất công kích, cô ta hỏi lại Thời Giản, “Cô không biết tôi?” Giọng điệu không thể tin nổi.
Trong đầu của Thời Giản không có chút ấn tượng, “Tôi biết cô à?”
Cô gái mái bằng, “... Đời trước tôi là hoa khôi, lần này thi hoa khôi đứng thứ hai, trước khi cô tới, hoa khôi vẫn luôn là tôi, sao cô có thể không biết tôi!”
Giọng điệu của cô ta ngày càng gấp gáp hơn, hành động cử chỉ cũng càng ngày càng điên cuồng, câu cuối gần như hét lên sắp vỡ cả tiếng.
Thời Giản cảm thấy khó hiểu vì bị tỉnh giấc, nhưng thực tế là do ma nữ hoa khôi dùng sức chín trâu hai hổ mới gọi được Thời Giản dậy.
Ma nữ hoa khôi chưa từng gặp đứa con gái nào ngủ như heo giống như Thời Giản.
Mặc kệ cô ta thổi khí vào cổ hay là lật mạnh trang sách, Thời Giản không có chút dấu hiệu tỉnh lại nào, cuối cùng ma nữ hoa khôi phải ôm giường của Thời Giản lắc lắc nửa ngày, lắc đến mức đầu của chính mình cũng sắp rơi xuống, cuối cùng cô ta mới đưa Thời Giản được tới chỗ này.
Nhưng ma nữ hoa khôi không ngờ được rằng Thời Giản không chỉ đánh bại cô ta, lấy đi vinh dự hoa khôi của cô ta mà còn không biết cô ta là ai!
Nói xong mấy câu, Thời Giản không còn sợ hãi nữa, nỗi sợ tạm thời được giấu kín.
Trong đầu của Thời Giản đều là: Ồ, lại một sinh vật không xinh đẹp bằng cô tới kiếm chuyện.
Thời Giản nhẹ nhàng bâng quơ nói, “Tôi vốn không quá chú ý tới người khác, về mặt nhan sắc thì tôi vẫn luôn là số một, bại tướng dưới tay quá nhiều.”
Nghe có vẻ rất khoe khoang, nhưng lời Thời Giản nói cũng là sự thật.
“Hu hu hu...”
Vốn dĩ hai mắt của ma nữ hoa khôi chỉ đang chậm rãi ri rỉ máu, hiện giờ giống như đập xả lũ được mở ra.
Cô ta bị Thời Giản chọc tức phát khóc, khóc cực kỳ thê thảm.