Lúc trước Thời Giản cũng đã rất ngông, Hứa Án vẫn đang nghĩ xem Thời Giản còn có thể ngông đến mức nào.
Quả thật cô đã làm được.
Lúc này, toàn thân Thời Giản đang tát ra một loại khí chất --
Khí chất của chị đại, người không phận sự đừng đến gần.
Không biết từ khi nào, cô đã mang một chiếc kính gọng bạc vào, tròng kính không độ không thể che giấu nổi đôi mắt xinh đẹp mê hoặc lòng người của cô, sống mũi vừa cao thẳng lại không mất đi phần mềm mại nữ tính, thoải mái đỡ lấy chiếc kính. Cô mặc một bộ đồng phục công ty thống nhất, chiếc váy suông giản dị, áo sơ mi trắng phối với áo vest trông bình thường, nhưng khoác trên người cô thì trở thành hàng cao cấp, xa xỉ.
Hôm nay tóc của Thời Giản không buông xõa, mà dùng một cái kẹp cùng màu với kính mắt kẹp lên. Đôi giày cao gót màu hồng nhạt nện trên sàn gạch men ở đại sảnh, phát ra tiếng kêu "cạch cạch" trong trẻo, linh hoạt. Nói xong câu nọ, cô bèn nhìn về phía trước.
Như thể đang nhìn từng người nhưng dường như chẳng ai lọt vào mắt cô.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play