Nghĩ đến đệ đệ nhà mình, Cố Thư Dung không khỏi thở dài

một tiếng, nói: "A Viễn nhà ta, cũng là một con lừa ngoan cố. Tỷ

trông mong hắn trúng cử làm quan, vừa lo lắng tính tình bướng

bỉnh của đệ ấy sẽ bộc phát, đến lúc đó đắc tội với người khác, bị

kẻ xấu để ý."

Cố Đình Viễn rất bướng bỉnh, người ngoài không biết thì chỉ

cảm thấy hắn ôn hòa, tính cách tốt. Nhưng Cố Thư Dung nuôi

nấng hắn lớn lên, hiểu rõ trong lòng hắn bướng bỉnh thế nào,

quyết định chuyện gì cũng chưa bao giờ nghe người khác khuyên.

Nói xong, nàng ấy lại hối hận, Bảo Âm có thể ghét bỏ điểm

này của A Viễn không?

"Hắn thật sự rất cố chấp sao?" Trần Bảo Âm nghe đến đây,

không khỏi tò mò, liếc mắt nhìn Lan Lan cúi đầu, nàng tiến lại

gần nhỏ giọng hỏi: "Cố chấp như thế nào?"

Thật tò mò. Nam nhân đó, không đứng đắn, da mặt dày, vậy

mà lại bướng bỉnh sao? Tò mò đè nén sự xấu hổ, nàng nhịn hai

má nóng lên, chớp chớp mắt nhìn chằm chằm Cố Thư Dung.

Cố Thư Dung bị nàng hỏi, nhất thời ấp úng, nhưng đề tài là do

nàng ấy mở ra, dù sao cũng phải nói một câu, bởi vậy nói: "Khi

đệ ấy còn nhỏ, năm đó 13 -14 tuổi, có người phá làm hỏng sách

của đệ ấy. Đệ ấy rất tức giận, cơm cũng không ăn, ngủ cũng

không ngủ, nhất định phải sửa sách."

"Ồ." Ánh mắt Trần Bảo Âm lóe lên, dường như nhìn thấy Cố

Đình Viễn lúc thiếu niên."Vậy về sau thì thế nào? Còn người đã

phá hỏng sách của hắn thì sao?"

Cố Thư Dung cười nói: "A Viễn không chịu qua lại với hắn nữa.

Người nọ làm thế nào xin tha thứ cũng không được, vẫn là sau đó

giận dỗi nói một câu "không bao giờ ta chạm vào sách của ngươi

nữa còn không được sao", A Viễn mới chịu nói chuyện với hắn,

nói "ngươi không chỉ không thể chạm vào sách của ta, bất luận là

sách của ai ngươi đều phải tôn kính". Người kia đồng ý, đệ ấy

mới chơi lại với hắn."

"Oa." Trần Bảo Âm nghe được thú vị, kéo Cố Thư Dung nói:

"Còn nữa không? Cố tỷ tỷ, tỷ lại nói một chuyện nữa."

Cố Thư Dung vắt hết óc, nhớ lại chuyện đệ đệ vừa bướng bỉnh

vừa không khiến người ta chán ghét, chậm rãi lại nói: "Còn có

một lần, tỷ dẫn đệ ấy đến nhà người khác làm khách, trong nhà

kia có người thích nói giỡn nên đã trêu chọc đệ ấy, bảo đệ ấy là

đi ăn trực. Đệ ấy tức giận, một miếng cơm cũng không chịu ăn,

một ngụm nước cũng không chịu uống, ngay cả... ngay cả nhà xí

cũng không chịu đi ở nhà người ta, đứng ở bên ngoài sân, mãi

cho đến khi đi."

Nghĩ đến chuyện này, Cố Thư Dung vừa buồn cười vừa đau

lòng. Đó không phải là nhà người khác, là dưỡng phụ và dưỡng

mẫu của nàng, lúc đó vẫn là nhà trượng phu tương lai của nàng,

gọi tỷ đệ bọn họ đến ăn cơm. Trêu Cố Đình Viễn là thân thích của

dưỡng mẫu, ngày đó dưỡng phụ không ngừng gọi bọn họ vào ăn

cơm.

"Sau đó người nọ xin lỗi đệ ấy, nói là nói đùa bảo đệ ấy đi vào

ăn nhưng đệ ấy cũng không chịu." Cố Thư Dung thở dài nói: "Sau

này chúng ta lại đến đó ăn cơm, đệ ấy nhất định phải mang theo

phần lương khô của mình."

Trần Bảo Âm nghe được kinh ngạc, không khỏi bóp chặt lòng

bàn tay. Không biết vì sao, nàng thế mà lại rất hiểu Cố Đình Viễn

khi đó. Bởi vì nếu đổi lại là nàng, sợ cũng sẽ làm ra chuyện tương

tự.

"Bây giờ đệ ấy đã hiểu chuyện, rất ít khi phạm phải." Cố Thư

Dung sợ nàng không thích, vội vàng nói.

Trần Bảo Âm mím môi, lắc đầu.

Bướng bỉnh như thế thì sao chứ? Nàng cũng cố chấp nên

không cảm thấy có gì không tốt.

Ở nhà nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, qua tết Nguyên Tiêu mới khai

giảng, cách hai ngày Trần Bảo Âm lại đến Cố gia ngồi một chút.

Cố gia chỉ có hai gian nhà tranh sát nhau, nàng đi ra đi vào

khó tránh khỏi sẽ gặp cố Đình Viễn. Hoặc là nói Cố Đình Viễn

không thành thật, nhất định phải đi ra gặp nàng.

Cũng may hắn coi như quy củ, mỗi lần chỉ là chắp tay thi lễ,

nhiều nhất nhìn nàng cười một tiếng.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play