Đỗ Kim Hoa cúi mặt xuống: "Vậy cũng không được!"

Đúng là không ít đồ, nếu là trước kia thì sẽ làm cả nhà khiếp

sợ. Nhưng mà, cho dù khiếp sợ thì bọn họ cũng sẽ không để Bảo

Nha Nhi nhận một bà tử lòng dạ hiểm độc làm dưỡng mẫu, một

tên côn đồ làm nghĩa huynh.

Huống chi, hiện tại đối với Trần gia thì tuy rằng mấy thứ này

nhiều, nhưng vốn sẽ làm người một nhà họ khiếp sợ. Họ Triệu

muốn kéo khuê nữ của bà, cửa cũng không có!

Phía bên kia.

Triệu Văn Khúc vui vẻ đến, sắc mặt lạnh lùng rời đi.

Gia phó thấy sắc mặt hắn không tốt, lập tức khuyên nhủ: "Đại

gia đừng buồn lòng. Cho dù như thế nào thì Trần gia đã nhận lễ

của chúng ta. Nhận, chính là chuyện tốt."

So với không nhận còn tốt hơn, không nhận mới là một chút

hy vọng cũng nhìn không thấy.

Triệu Văn Khúc không nói gì, trên mặt càng mệt mỏi.

Gió lạnh thổi vào mặt, giống như đao cắt, nghĩ đến cách làm

của Trần Bảo Âm, trong lòng hắn thủy triều phập phồng, khó có

thể bình tĩnh.

Bút mực giấy mực lúc trước, sau đó là bếp lò, đến lễ tết hôm

nay, cho dù là như thế nào nàng cũng không có tự giữ lại mà là

tạo phúc cho thôn.

Nàng còn nhỏ tuổi, so với hắn năm đó còn nhỏ hơn, lại cao

thượng hào phóng như thế. So với hắn, quả thực là vô dụng.

Nhớ tới hành động mấy năm nay, trong lòng Triệu Văn Khúc

xấu hổ. Sống uổng thời gian, hoang phí cuộc đời, tám chữ này

xuất hiện trong đầu hắn. Chép sách nhiều, hắn âm thầm cười

khổ.

Qua một lúc Triệu Văn Khúc rất nhanh đã bình tĩnh lại.

Năm mới ở khắp mọi nơi đều có một bầu không khí vui vẻ và

sống động. Bọn trẻ gọi bằng hữu, chạy tới chạy lui, tùy ý nghịch

ngợm cũng sẽ không bị đánh.

Khắp nơi đều là vui mừng, dường như khoảng cách giữa mỗi

người đều phai nhạt. Trước kia gặp mặt đều muốn xem thường

chửi nhau, lúc này cũng chỉ làm bộ như không nhìn thấy, bình an

vô sự đi qua.

Trong túi mỗi người đều đựng một nắm hạt dưa, qua lại. Trần

Bảo Âm cũng được Cố Thư Dung mời đi nói chuyện, ngồi trong

căn nhà tranh ấm áp, nhìn Cố Thư Dung dạy Lan Lan thêu.

Một năm sau, nàng 16 tuổi, là một cô nương lớn. Đỗ Kim Hoa

không cho nàng đến Cố gia một mình, để Lan Lan đi theo nàng.

Lan Lan năm nay tám tuổi, mặc áo khoác mà Tiền Bích Hà mới

làm cho nàng, trên đầu có hoa nhung, mặt đỏ bừng, ánh mắt

trong suốt, nhìn qua rất có dáng vẻ tiểu thiếu nữ.

Trong thôn đều biết Cố Thư Dung là một người có kỹ năng

thêu thùa giỏi, nếu có thể để cho Lan Lan học được một chút thì

thật sự là không thể tốt hơn. Mà Cố Thư Dung không phải là

người keo kiệt, nàng ấy cực kỳ hào phóng, cho dù là ai đến học

hỏi nàng kỹ năng thêu thùa thì nàng đều sẽ chỉ dạy.

Có Lan Lan ở đây, đương nhiên Cố Thư Dung không dễ nhắc

đến đệ đệ, chỉ nói chuyện phiếm: "Tỷ và A Viễn đến trấn chúc

tết, biết được cuối cùng tiểu thư của Vương viên ngoại đã đính

hôn, cũng là người đọc sách, văn chương không tốt như Lý Chu,

nghe ý của Vương lão thái thái thì cũng không tuấn tú nho nhã

như Lý Chu. Tuy nhiên là người tốt, không thể thành thật hơn..."

Trải qua chuyện của Lý Chu, Vương viên ngoại đối với việc

chọn con rể rất cẩn thận, hỏi thăm tới hỏi thăm lui, cuối cùng bảo

đảm đối phương là người thành thật thì mới định cho khuê nữ.

Trần Bảo Âm nói: "Trên quan trường người thành thật thường

sẽ có chút khó khăn."

Động tác thêu hoa của Cố Thư Dung dừng một chút, đáy mắt

xẹt qua một tia thở dài, nhẹ giọng nói: "Có cây mía nào có hai

đầu ngọt đâu?"

Vương viên ngoại vừa muốn người đọc sách làm con rể, vừa

muốn đối phương là người tốt, còn muốn con đường làm qua của

đối phương hanh thông. Vậy phải nhìn phần mộ tổ tiên, có phải

bốc khói xanh hay không?

Nhưng ngay sau đó nàng ấy lại nghĩ, cũng không phải không

có người tốt, A Viễn nhà nàng ấy chính là người thành thật, học

vấn cũng không tệ. Nhưng ai bảo ngay từ đầu Vương viên ngoại

chỉ nhìn Lý Chu, không để ý đến A Viễn chứ?

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play