Thôn trưởng đi ngang qua, đứng bên ngoài lớp học nghe, đáy

mắt hiện lên hoài niệm. Đã từng, hắn ta cũng tràn ngập chí

hướng lớn như vậy, cho rằng mình sẽ nổi bật, làm quan lớn.

Đối với việc Trần Bảo Âm không đi dạy mà để Cố Đình Viễn

thay thế, trong lòng thôn trưởng chỉ có tán thưởng. Cô nương

Trần gia này là toàn tâm toàn ý vì bọn trẻ trong thôn!

Trưa hôm sau, Cố Đình Viễn ở bên ngoài học đường chờ Trần

Bảo Âm tan học.

"Cố tiên sinh." Những đứa trẻ đi ngang qua, nhao nhao hành

lễ với hắn.

Cố Đình Viễn trả lễ, đợi sau khi bọn nhỏ đều đi về hết mới

nhìn về phía Trần Bảo Âm, nói: "Hôm qua ta giảng khoa cử cho

bọn họ, còn chưa nói xong. Chiều nay, ta có thể tiếp tục không?"

Trần Bảo Âm nhướng mày. Nàng đã nghe bọn nhỏ nói, muốn

Cố tiên sinh nói tiếp cho bọn họ nghe.

"Có thể." Nàng gật đầu.

Cấp cho bọn trẻ một cái nhìn sâu sắc, tại sao lại không chứ?

Những chuyện này, nàng chỉ biết một chút, còn kém xa so với

một học giả hàng thật giá thật như Cố Đình Viễn.

"Vậy, có thể mời Trần tiểu thư ở cùng tỷ tỷ ta nửa ngày

không?" Cố Đình Viễn chắp tay, khẩn cầu nói.

Trần Bảo Âm liếc hắn một cái, không lên tiếng mà quay đầu rời

đi.

Là bởi vì Cố tỷ tỷ hào phóng thuận lợi làm cho người kính

trọng nên nàng mới đi, cũng không phải là bởi vì hắn cầu nàng.

Buổi chiều, sau khi ngủ trưa dậy, Trần Bảo Âm vẫn đưa Lan

Lan và Kim Lai đến học đường trước, xác nhận Cố Đình Viễn vào

vị trí thì mới xoay người rời đi.

Nàng đi nói chuyện với Cố Thư Dung, Cố Thư Dung cực kỳ vui

mừng, bưng nước sơn tra đến tiếp đãi nàng. Ngoài ra, còn có một

đĩa bánh hạnh nhân đậu phộng: "Mới làm vào buổi sáng, muội

nếm thử đi."

Trần Bảo Âm lập tức cầm lấy một miếng, cắn một cái, thán

phục nói: "Cố tỷ tỷ, tỷ thật đảm đang, cái gì cũng biết."

Ánh mắt Cố Thư Dung chợt lóe, lấy đâu ra là nàng ấy cái gì

cũng biết, là A Viễn cái gì cũng biết. Nhưng lúc này lại không dễ

nhắc tới, nếu không nhắc tới A Viễn, hai cô nương gia các nàng,

nói gì cũng thoải mái. Nhắc đến hắn, sẽ khó nói chuyện.

"Muội thích ăn vậy cứ thường xuyên đến." Nàng ấy cười.

Trần Bảo Âm gật đầu: "Vâng."

Nói là nói như vậy nhưng Trần Bảo Âm không có nhiều thời

gian. Nàng phải dạy trẻ em đọc sách, mười ngày chỉ được nghỉ

một ngày, cũng không chắc chắn có chuyện gì.

Chỉ là, Cố tỷ tỷ là người tốt, nàng rảnh rỗi sẽ đồng ý tới đây

ngồi nói chuyện một chút.

Sau đó, Cố Đình Viễn không nhắc tới việc đến lớp thay. Nhắc

lại, nàng cũng sẽ không đồng ý. Một lần hai lần còn nói qua

nhưng nhiều lần thì lại không giống như vậy.

Thời gian trôi qua từng ngày.

Trần Bảo Âm trở lại thôn Trần gia đã là cuối thu, trước mắt đã

là mùa đông giá rét. Chưa đầy một tháng nữa là đến Tết.

Tối hôm đó, cả gia đình ăn cơm xong, dỗ dành các con ngủ rồi

ngồi quanh bàn đếm tiền.

"Đếm nhanh đi, hôm nay kiếm được bao nhiêu?" Trần Nhị

Lang kích động nhìn chằm chằm một chồng đồng tiền ở giữa bàn.

Từ trước đến nay Trần Đại Lang và Tiền Bích Hà luôn bình

tĩnh, giờ phút này cũng tràn đầy chờ mong nhìn ngọn núi nhỏ

trên bàn cao hơn bình thường rất nhiều.

"Hôm nay bán thêm hai cái móng giò." Trần Đại Lang không

nhịn được nói.

Ngoài mì nước, gia đình còn bán thức ăn nấu chín. Có người

ăn móng giò trong canh có vị ngon, có thể mua nửa cái hoặc một

toàn bộ móng giò mang đi.

Trần Bảo Âm đã quen kéo tiền xu, tinh mắt nhanh tay, rất

nhanh đếm xong nói: "676 văn tiền."

"Oa!"

Cả gia đình không khỏi xúc động.

"Trừ đi chi phí thì sao?" Tôn Ngũ Nương lanh mồm lanh miệng

hỏi.

Trần Bảo Âm tính nhẩm ở trong lòng một lần, chi phí 57 bát

mì, chi phí hai cái móng giò, rất nhanh nói: "319 văn tiền."

"Oa!"

Cả nhà đều không nhịn được mà kêu lên. Hơn 300 văn tiền!

Trời ơi, đây là kiếm được trong một ngày! Chỉ một ngày!

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play