Mắt cong lên, Trần Bảo Âm gật đầu: "Được rồi, chiều nay,

ngươi tiếp tục đến lớp đi."

Một tú tài lớn như vậy giảng bài cho bọn nhỏ tất nhiên sẽ

không bỏ lỡ học sinh. Hắn đồng ý, Trần Bảo Âm cũng mong còn

không được – – dù sao lương bổng vẫn là của nàng, không cần

chia cho hắn.

"Đa tạ Trần tiên sinh thành toàn." Cố Đình Viễn lộ vẻ vui

mừng, dường như có thể dạy học cho bọn nhỏ thì hắn thật sự rất

vui, cuối cùng vái chào.

Trần Bảo Âm nhìn thấy, không nhịn được cong khóe môi, ở

trong lòng hừ nhẹ một tiếng. Người này, thật sự không phải là

người tốt. Thật tệ khi được nịnh nọt như thế này. Làm mù một

gương mặt trung thực.

Nàng bĩu môi, quay lại rồi nhẹ nhàng bước đi.

Buổi chiều, Trần Bảo Âm đưa Lan Lan và Kim Lai đến trường

học, nói với bọn nhỏ buổi chiều vẫn là Cố tiên sinh giảng bài rồi

lập tức công khai chuồn mất.

Một đường nhẹ nhàng đi tới đầu phía bắc thôn, trước hai gian

nhà tranh, cuối cùng nàng cũng có chút ngượng ngùng, mím môi,

gọi: "Cố tỷ tỷ?"

"Là Bảo Âm tới rồi sao?" Cố Thư Dung đi ra từ trong phòng,

khuôn mặt vui mừng, vẫy vẫy nói: "Vào đi, mau vào đi."

Trần Bảo Âm hơi ngượng ngùng đi vào phòng rồi ngồi xuống.

"Tỷ ở nhà buồn bực, cũng may có muội đến nói chuyện với

tỷ." Cố Thư Dung cực kỳ vui mừng, vừa lải nhải vừa bưng táo đỏ

sữa bò đã nấu xong lên, mỗi người một bát.

"Cố tỷ tỷ khách sáo rồi." Trần Bảo Âm nói.

Cố Thư Dung nói: "Không phải khách sáo, tỷ thật sự rất vui vì

muội đến nói chuyện với tỷ. Bảo Âm, muội là một cô nương tốt,

tấm lòng cũng rất tốt."

Điều này làm cho Trần Bảo Âm không khỏi nghi ngờ, rốt cuộc

Cố Đình Viễn đã nói gì với Cố Thư Dung?

"Không biết muội có thích không." Cố Thư Dung nói: "Lý gia

trang có người muốn viết thư cho gia đình, cầu đến chỗ A Viễn. A

Viễn không cần tiền của hắn, người nọ đã đưa cho chúng ta một

thùng sữa bò nhỏ. Có người không thích hương vị này, cảm thấy

tanh nồng, tỷ đã thêm một ít mật ong và hoa nhài, không biết có

thể tốt hơn chút không. Muội nếm thử đi, được chứ?"

Ánh mắt Cố Thư Dung nóng bỏng, nhìn qua cực kỳ nhiệt tình.

Nàng ấy thật sự buồn chán đến chết, vốn thường xuyên đến

Trần gia, nhưng thời gian này Trần gia rất bận rộn nên nàng ấy

đã không tiện quấy rầy. Nhà người khác thì Cố Thư Dung không

quen, hơn nữa chuyện làm mai đã bị nói ra những lời ngông

cuồng, không ít người bàn tán ở sau lưng nàng ấy, nàng ấy cũng

không thích đi.

Tuy rằng trong nhà có nuôi một con chó nhưng chó con có thể

nói chuyện không? Ở không mấy ngày, nàng ấy buồn bực không

chịu nổi nên đã phàn nàn với đệ đệ. Đệ đệ nàng ấy nói, nàng ấy

nấu một số đồ ăn, hắn mời Trần tiểu thư đến làm bạn với nàng

ấy.

Cố Thư Dung không biết làm gì cho thích hợp, Cố Đình Viễn

lập tức nói, trong nhà không phải có sữa bò, có thể dùng sữa bò

nấu với táo đỏ, nóng hổi, ngọt ngào, cô nương gia hẳn là sẽ

thích. Vì vậy Cố Thư Dung mới nấu cái này.

"Ngon quá." Trần Bảo Âm uống một ngụm, ánh mắt lập tức

sáng lên. Hương thơm của mật ong, mùi thơm ngọt ngào của táo

đỏ, hương thơm của hoa nhài, thực sự là đầy hương vị ngọt

ngào!

Cố Thư Dung rất vui mừng, nói: "Muội thích là được rồi."

Trong khi đó.

Trong học đường ở cửa thôn, Cố Đình Viễn đang kể lại quá

trình khoa cử cho bọn nhỏ, từ thi đồng đến thi hương, rồi đến thi

hội và thi đình, nói rõ thi ở nơi nào, thi cái gì, phải trải qua bao

nhiêu cửa ải mới có thể đi tới thi đình để được đến một bước gặp

mặt Thánh Thượng.

Bọn nhỏ nghe rất kỳ vọng, không chút sợ hãi, ảo tưởng rằng

mình một mạch xông qua các cửa ải, cuối cùng đi tới điện Kim

Loan, được Hoàng Thượng ưu ái có thừa, mặc quan bào, phong

quang vô hạn.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play